MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng chiều đến tận cùngChương 7: Vết nứt trên tảng băng

Cưng chiều đến tận cùng

Chương 7: Vết nứt trên tảng băng

590 từ · ~3 phút đọc

Sau bữa tối đầy xúc động tại nhà hàng Pháp, mối quan hệ giữa Lâm Gia Mộc và Cố Xuyên dường như đã bước sang một trang mới, dẫu cô vẫn chưa hoàn toàn thừa nhận. Sáng thứ Hai, thành phố S bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc. Lâm Gia Mộc đứng trước gương, nhìn mình trong bộ vest không tay màu kem thanh lịch, cô khẽ chạm vào lòng bàn tay trái – nơi Cố Xuyên đã vuốt ve tối qua. Cảm giác ấm áp đó như vẫn còn lưu lại, khiến trái tim vốn dĩ lạnh lùng của cô có chút xao động.

Cô đến văn phòng Cố thị sớm hơn thường lệ. Nhưng vừa bước vào khu vực làm việc, cô đã thấy một lẵng hoa hồng trắng lớn đặt ngay ngắn trên bàn giám định của mình. Loài hoa này không quá phô trương nhưng lại mang vẻ kiêu sa, rất giống với khí chất của cô.

Trên lẵng hoa có một tấm thiệp nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Hoa này không đẹp bằng em, nhưng nó đủ tư cách để đứng cạnh em buổi sáng nay. – Cố Xuyên."

Lâm Gia Mộc mỉm cười một cách vô thức. Cô vừa định cắm hoa vào bình thì cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc mở ra. Cố Xuyên bước ra, hôm nay anh không mặc suit mà chỉ diện một chiếc sơ mi xanh navy đậm, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính. Chiếc khuyên tai bên trái vẫn lấp lánh như một dấu ấn không thể nhầm lẫn.

"Hoa có vừa ý em không?" Cố Xuyên dựa người vào khung cửa, lười biếng hỏi.

"Cố tổng, anh rảnh rỗi đến mức đi làm việc của nhân viên giao hoa sao?" Lâm Gia Mộc thu lại nụ cười, giả vờ nghiêm túc.

"Tôi chỉ làm việc này cho 'người đặc biệt' thôi." Cố Xuyên bước lại gần, mùi hương gỗ tuyết tùng sạch sẽ bao vây lấy cô. Anh nhìn vào bàn tay trái của cô, giọng thấp xuống: "Sáng nay tôi đã đặt lịch hẹn với bác sĩ Trần, chuyên gia vật lý trị liệu hàng đầu. Chiều nay tôi đưa em đi."

Lâm Gia Mộc khựng lại: "Tôi đã nói là không cần rồi mà. Tay của tôi..."

"Gia Mộc." Cố Xuyên ngắt lời, anh cầm lấy bàn tay cô, ép cô phải đối diện với mình. "Em có thể trốn tránh tôi, nhưng đừng trốn tránh giấc mơ của chính mình. Tôi biết em vẫn muốn đứng trên sân khấu đó. Hãy để tôi là người đưa em trở lại."

Ánh mắt của Cố Xuyên lúc này không có sự bá đạo thường thấy, mà chỉ toàn là sự thâm tình và xót xa. Lâm Gia Mộc cảm thấy lớp băng bao quanh trái tim mình lại nứt thêm một đường lớn. Cô khẽ gật đầu, một hành động đầu hàng nhỏ bé trước sự chân thành của anh.

Buổi chiều tại phòng khám, Cố Xuyên luôn túc trực bên cạnh. Khi bác sĩ thực hiện các thao tác xoa bóp khiến cô đau đến mức nhíu mày, Cố Xuyên liền đưa bàn tay mình cho cô nắm chặt. Anh không nói gì, chỉ để cô trút bỏ cơn đau lên người mình. Nhìn vết hằn của móng tay cô trên da anh, Lâm Gia Mộc chợt nhận ra, người đàn ông này sẵn sàng gánh chịu mọi nỗi đau thay cô, dù là nhỏ nhất.