MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng chiều đến tận cùngChương 6: Bữa tối

Cưng chiều đến tận cùng

Chương 6: Bữa tối

537 từ · ~3 phút đọc

Sau sự cố với Trần Dao, Cố Xuyên bắt Lâm Gia Mộc phải vào phòng làm việc riêng của anh để "giám định lại tài liệu", thực chất là để anh có thể ngắm cô trong tầm mắt.

Buổi chiều trôi qua yên bình. Cố Xuyên xử lý công việc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn người con gái đang ngồi miệt mài bên bàn đá quý. Ánh hoàng hôn buông xuống, dát một lớp vàng lên người cô, khiến khung cảnh trở nên đẹp đến nghẹt thở.

"Đến giờ cơm rồi, đừng làm nữa." Cố Xuyên đứng dậy, duỗi người một cái đầy nam tính. "Hôm nay tôi đưa em đi ăn món Pháp, bù cho những ngày em ở bên đó mà không có tôi bên cạnh."

"Cố tổng, anh có vẻ rất rảnh rỗi?" Lâm Gia Mộc thu dọn đồ đạc, trêu chọc.

"Đối với em, tôi luôn luôn rảnh."

Họ đến một nhà hàng Pháp sang trọng nằm trên tầng thượng của một tòa nhà chọc trời. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc dương cầm du dương. Lâm Gia Mộc nhìn người chơi đàn, trong mắt thoáng hiện lên một nỗi buồn man mác. Ba năm trước, cô cũng từng là một nghệ sĩ dương cầm triển vọng, nhưng một tai nạn nhỏ ở tay trái đã khiến cô phải từ bỏ đam mê. Đó cũng là một phần lý do cô rời đi trong thầm lặng.

Cố Xuyên dường như đọc được suy nghĩ của cô. Anh nắm lấy bàn tay trái của cô trên mặt bàn, ngón tay cái vuốt ve nhẹ nhàng lên vết sẹo nhỏ ở lòng bàn tay.

"Gia Mộc, tôi biết chuyện gì đã xảy ra ở Pháp. Tôi biết tay em không còn chơi được những bản nhạc phức tạp nữa."

Lâm Gia Mộc giật mình, định rút tay lại nhưng anh giữ chặt. "Anh... anh điều tra tôi?"

"Không phải điều tra, là tôi vẫn luôn dõi theo em." Cố Xuyên nhìn cô thâm tình. "Em tưởng ba năm qua tôi chỉ lo kiếm tiền sao? Tôi đã tìm những bác sĩ chỉnh hình hàng đầu thế giới, chỉ chờ em trở về. Gia Mộc, em không cần phải hoàn hảo để tôi yêu em. Dù em không chơi đàn được nữa, em vẫn là bản nhạc hay nhất trong cuộc đời tôi."

Lâm Gia Mộc không kìm được nữa, một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay anh. Hóa ra, tất cả những sự cứng cỏi, những lần trốn chạy của cô đều trở nên vô nghĩa trước sự thấu hiểu của người đàn ông này.

Cố Xuyên đứng dậy, đi vòng qua bàn, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô rồi ôm cô vào lòng. Chiếc khuyên tai kim cương đen lấp lánh dưới ánh nến, như một lời thề nguyền không bao giờ thay đổi.

"Đừng khóc. Từ giờ trở đi, em chỉ cần đứng sau lưng tôi, cả thế giới này để tôi gánh vác."

Đêm đó, Lâm Gia Mộc hiểu rằng, cô không thể nào chạy thoát khỏi "vòng vây cưng chiều" này được nữa. Vì ở tận cùng của sự cưng chiều đó, chính là tình yêu nồng cháy mà Cố Xuyên dành cho cô suốt mười năm qua.