MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng chiều đến tận cùngChương 5: Lãnh địa của anh

Cưng chiều đến tận cùng

Chương 5: Lãnh địa của anh

601 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm Gia Mộc vẫn đến văn phòng Cố thị đúng giờ. Cô không muốn anh nghĩ rằng cô trốn tránh. Văn phòng hôm nay có chút khác lạ, mọi người dường như bận rộn hơn bình thường vì một buổi ký kết quan trọng với đối tác nước ngoài.

Lâm Gia Mộc ngồi ở khu vực kỹ thuật, tập trung soi xét những bản vẽ cắt lớp của viên kim cương "Trái Tim Đại Dương" – vật phẩm đắt giá nhất trong triển lãm sắp tới. Đột nhiên, một nhóm người bước vào, dẫn đầu là một người phụ nữ trẻ trung, diện trang phục công sở sành điệu nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiêu kỳ. Đó là Trần Dao, con gái tập đoàn trang sức đối thủ, cũng là người luôn tự nhận là "thanh mai trúc mã" của Cố Xuyên.

"Ôi, đây chẳng phải là Lâm đại tiểu thư sao? Nghe nói cô mới từ Pháp về để làm giám định viên cho anh Xuyên?" Trần Dao bước lại gần, giọng nói đầy ý mỉa mai.

Lâm Gia Mộc không ngẩng đầu, tay vẫn cầm kính lúp: "Đúng vậy, Trần tiểu thư có việc gì sao?"

"Tôi đến để bàn về việc cung cấp đá quý cho dự án. Anh Xuyên nói tôi cứ tự nhiên như ở nhà." Trần Dao cố tình nói lớn để mọi người cùng nghe. "Mà này, cô làm giám định thì nên cẩn thận, đừng để những thứ 'đồ giả' trà trộn vào, giống như cách cô giả vờ cao ngạo rồi lại bám lấy anh ấy vậy."

Lâm Gia Mộc đặt kính lúp xuống, đứng dậy, chiều cao và khí chất của cô hoàn toàn lấn lướt Trần Dao. "Trần tiểu thư, chuyên môn của tôi là phân biệt đá thật và đá giả. Còn về việc ai bám lấy ai, tôi nghĩ cô nên vào phòng làm việc của Cố tổng mà hỏi trực tiếp. Tiện thể nhắc cô, văn phòng là nơi làm việc, không phải sân khấu kịch."

"Cô...!" Trần Dao định giơ tay lên thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cửa phòng họp.

"Có chuyện gì ở đây?"

Cố Xuyên bước tới, gương mặt lạnh như tiền. Anh không liếc nhìn Trần Dao lấy một cái, mà đi thẳng đến bên cạnh Lâm Gia Mộc, tự nhiên đặt tay lên eo cô, kéo nhẹ về phía mình. Hành động này rõ ràng là đang bảo vệ và khẳng định vị thế của cô.

"Anh Xuyên, cô ta..." Trần Dao định lên tiếng thanh minh.

"Trần tiểu thư, bản hợp đồng của công ty cô đã bị tôi hủy bỏ sáng nay. Lý do là vì bên cô không đáp ứng được yêu cầu về bảo mật." Cố Xuyên lạnh lùng cắt ngang. "Và còn một điều nữa, ở đây chỉ có một người được phép 'tự nhiên như ở nhà', đó là Lâm Gia Mộc. Những người khác, nếu không có việc gì thì mời rời khỏi đây ngay lập tức."

Trần Dao tái mặt, xấu hổ bỏ chạy. Lâm Gia Mộc khẽ đẩy tay anh ra, nhỏ giọng: "Anh làm thế cô ta sẽ hận tôi đấy."

"Để cô ta hận còn hơn để em chịu ấm ức." Cố Xuyên cúi xuống, chiếc khuyên tai bên trái khẽ chạm vào lọn tóc của cô. "Gia Mộc, trong lãnh địa của tôi, quy tắc duy nhất là: không ai được phép làm em buồn."

Trái tim Lâm Gia Mộc run rẩy. Sự cưng chiều này quá mức trực tiếp, khiến lớp băng trong lòng cô bắt đầu tan chảy nhanh hơn cô tưởng.