MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng chiều đến tận cùngChương 4: Chút dịu dàng trong cơn mưa

Cưng chiều đến tận cùng

Chương 4: Chút dịu dàng trong cơn mưa

711 từ · ~4 phút đọc

Trận mưa đêm ở thành phố S dường như chưa có dấu hiệu dừng lại. Dưới tà áo khoác dày của Cố Xuyên, Lâm Gia Mộc cảm thấy hơi thở của mình trở nên gấp gáp. Mùi hương gỗ tuyết tùng trộn lẫn với mùi nước mưa thanh khiết tạo thành một bầu không khí ám muội đến lạ kỳ. Cô cố gắng giữ khoảng cách, nhưng mỗi khi cô định dời ra xa một chút, cánh tay mạnh mẽ của Cố Xuyên lại siết nhẹ vai cô, kéo cô trở về sát lồng ngực anh.

"Cố tổng, anh không cần phải làm thế này. Tôi có thể tự bắt xe về." Lâm Gia Mộc cố gắng giữ giọng nói bình thản, nhưng nhịp tim phản chủ lại đập liên hồi.

Cố Xuyên cúi đầu nhìn cô, chiếc khuyên tai kim cương đen bên tai trái phản chiếu ánh đèn đường lờ mờ, tạo nên một vẻ đẹp vừa chính vừa tà. Anh không nói gì, chỉ im lặng dẫn cô ra xe. Chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền đã đợi sẵn ở đầu hẻm.

Khi đã yên vị trong xe, hơi ấm từ hệ thống sưởi mới bắt đầu khiến Lâm Gia Mộc bình tâm lại. Cố Xuyên lấy từ ngăn phía sau một chiếc khăn lông sạch, tự nhiên như không mà choàng lên tóc cô, rồi nhẹ nhàng lau đi những giọt nước còn vương trên trán cô. Hành động này quá đỗi dịu dàng, khiến Lâm Gia Mộc sững sờ. Cô cứ ngỡ sau ba năm, sự ngông cuồng của anh đã biến anh thành một kẻ sắt đá, nhưng hóa ra, sự săn sóc này vẫn vẹn nguyên như ngày đầu.

"Ngày mai em không cần đến công ty sớm. Dự án bảo tàng giai đoạn đầu đã xong, em cần nghỉ ngơi." Cố Xuyên vừa lau tóc cho cô vừa nói, giọng nói không còn vẻ ra lệnh mà mang theo chút dỗ dành.

"Tôi không yếu đuối đến thế." Lâm Gia Mộc cầm lấy chiếc khăn, tự mình lau tiếp. "Công việc là công việc, tôi không muốn vì là 'người quen' mà được ưu tiên."

Cố Xuyên khựng lại, anh xoay người, đặt một tay lên thành ghế sau lưng cô, thu hẹp không gian. "Gia Mộc, em cứ phải vạch rõ ranh giới với tôi như vậy sao? Ba năm trước em đi không một lời từ biệt, ba năm sau em về lại coi tôi như một đối tác làm ăn lạnh lẽo. Em rốt cuộc là làm bằng đá quý, hay trái tim em vốn dĩ không có chỗ cho tôi?"

Lâm Gia Mộc cụp mắt, giấu đi sự xao động. "Cố Xuyên, chúng ta đều đã trưởng thành rồi. Những chuyện năm đó..."

"Tôi chưa bao giờ coi đó là chuyện cũ." Cố Xuyên ngắt lời, giọng anh khàn đi. "Chiếc khuyên tai này, em tặng tôi năm 20 tuổi. Tôi đeo nó suốt 3650 ngày, chưa từng tháo ra một lần. Em nghĩ tôi là người hay hoài niệm đến mức ấy sao? Không, tôi đeo nó để nhắc bản thân rằng, có một người con gái nợ tôi một lời giải thích, và tôi nhất định phải đòi lại bằng cả đời này."

Không gian trong xe đột ngột trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng mưa gõ vào cửa kính. Lâm Gia Mộc cảm thấy sống mũi cay cay. Cô không thể nói cho anh biết rằng, ba năm trước cô rời đi là vì muốn bản thân trở nên ưu tú hơn, để có thể đứng cạnh một Cố Xuyên hào quang rực rỡ mà không bị người ta nói là "tầm gửi". Nhưng sự im lặng của cô lại vô tình trở thành nhát dao cứa vào lòng anh.

Xe dừng lại trước cửa căn hộ của cô. Trước khi xuống xe, Cố Xuyên đưa cho cô một túi nhỏ: "Thuốc cảm và gừng mật ong. Uống xong rồi hãy ngủ. Nếu mai em ốm, tôi sẽ trực tiếp đến đây đưa em đi viện."

Lâm Gia Mộc cầm lấy túi thuốc, bước xuống xe mà lòng nặng trĩu. Nhìn chiếc xe khuất bóng, cô thầm nghĩ: Cố Xuyên, anh cứ thế này, làm sao em có thể tuyệt tình được đây?