MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 286

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 286

751 từ · ~4 phút đọc

Chương 286: Anh Rất Ghét Bản Thân Mình Thế Này   Lục Hàn Đình không rời đi mà ở lại văn phòng tổng tài, anh ngồi trên ghế da màu đen bắt đầu hút thuốc, làn khói lượn lờ mờ đi khuôn mặt tuấn tú của anh, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đầu mày chau lại, tro thuốc từ   ngón tay anh rơi xuống, tỏa ra một tầng lệ khí.   Không biết qua bao lâu, đột nhiên có tiếng khẽ hô lên từ phòng khách bên trong: “AI”   Lục Hàn Đình giật mình, vội vàng ném tàn thuốc vào gạt tàn, nhấc chân dài đẩy cửa phòng nghỉ ra: “Sao vậy?”   Hạ Tịch Quán đã khóc đủ rồi, giờ hốc mắt cô đỏ hoe, mũi đỏ bừng, trên hàng mi cánh bướm đọng vài giọt lệ. Cô mặc quần áo bước xuống bồn rửa mặt, nhưng vì thời gian dài không cử động nên tê chân, vừa chạm   đất đã suýt nữa té.   Hạ Tịch Quán nhướng mi liếc người đàn ông bên cửa,   giọng buồn rầu: “Sao anh không rời đi?”   Lục Hàn Đình không ngờ rằng cô vẫn sẽ nói chuyện   với mình, không phải cô không thích anh sao, không   phải cô ghét anh sao?   Giọng Lục Hàn Đình khàn khàn: “Em ở đây, anh không muốn đi, anh không dám đi, anh luôn cảm thấy…. canh giữ mới an toàn, sợ rằng anh đi, em cũng   đi, sau này… anh không thẻ tìm được em.”   Hạ Tịch Quán hừ một tiếng, lúc này trước mắt cô trở nên tối đen, thân thể mảnh mai trực tiếp ngã xuống thảm.   Đồng tử của Lục Hàn Đình co rút lại, đôi mắt anh trợn tròn như sắp rơi ra, anh duỗi cánh tay dài kéo cô vào   lòng: “Hạ Tịch Quán! Em bị sao vậy Hạ Tịch Quán?”   Hạ Tịch Quán mở mắt ra, ngũ quan anh tuần của Lục Hàn Đình hiện lên trong tầm mắt cô, lúc này khuôn mặt anh đầy căng thẳng và lo lắng, còn có tự trách và   đầy vẻ áy náy.   “Em đã nói hôm nay em không được khỏe, anh vẫn   không tin em.” Hạ Tịch Quán đưa vết thương trên   ngón tay lên trước mắt anh. “Trong viện nghiên cứu, em vô tình bị đứt ngón tay, chảy rất nhiều máu, có chút chóng mặt. Chẳng qua Lục Tử Tiễn vừa đỡ em một lúc thì tình cờ bị anh nhìn thấy, Lục tiên sinh, anh   có thể tin em một lần được không?”   Lục Hàn Đình nhìn khuôn mặt nhợt nhạt như tờ giấy của cô, đáng lẽ anh phải nhận ra điều gì đó không ổn trên mặt cô trong viện nghiên cứu khi nãy, nhưng anh đã bị cơn ghen làm mắt đi lý trí, anh không phát hiện   ra cô bị thương.   Bây giờ anh còn mang cô về hành hạ hung hãn một trận.   “Anh tin, anh tin rồi.” Lục Hàn Đình nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên môi dùng sức hôn: “Lục phu nhân, thực lòng xin lỗi em, anh không biết tại sao anh   luôn như vậy, anh ghét bản thân mình như thế này.”   Hạ Tịch Quán nhìn khóe mắt anh đỏ hoe, vươn bàn tay nhỏ bé vòng tay qua cổ anh: “Em còn cảm thấy hơi   choáng váng. anh đưa em lên giường đi, em nghỉ ngơi   chút là ổn thôi.”   Lục Hàn Đình nhanh chóng ôm ngang cô lên, đặt cô   lên chiếc giường lớn mềm mại.   Anh lấy hộp thuốc ra, quỳ một chân bên giường, bắt   đầu giúp cô xử lý vết thương trên ngón tay.   Anh cúi đầu nhìn chăm chú, động tác nhẹ nhàng sợ cô đau, sau khi xử lý vết thương trên ngón tay, anh bôi thuốc lên cổ tay cô, những chỗ bị anh làm ửng đỏ, anh   đều cần thận mà yêu thương xử lý.   Làm xong xuôi hết tất cả, anh đóng hộp thuốc lại đứng dậy, lấy chổi và bắt đầu dọn dẹp đống bừa bộn dưới đất.   Hạ Tịch Quán nhìn anh, vết thương trên bàn tay to của anh còn chưa được xử lý, máu đã đông thành cục, ngay sau đó anh ngồi xổm xuống, nhặt lên viên thuốc đã vứt bỏ, ngậm vào trong miệng rồi nuốt xuống.   Hạ Tịch Quán đột nhiên cảm thấy có một bàn tay to   lớn đang kéo chặt trái tim khiến cô đau đớn.