MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 287

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 287

774 từ · ~4 phút đọc

Chương 287: Quán Quán, Anh Sẽ Ổn Hơn   Hạ Tịch Quán đứng dậy xuống giường, nhẹ nhàng ôm   lấy vòng eo hẹp rắn chắc của anh từ phía sau.   Khoảnh khắc bị cô gái mềm mại từ phía sau ôm, thân hình cao lớn thẳng tắp của Lục Hàn Đình Đình đột nhiên cứng đờ, nhanh chóng xoay người lại: “Sao lại xuống giường, anh còn chưa quét xong mảnh vỡ thủy tinh trên sàn, em mau về giường đi, kẻo bị găm vào chân.”   Hạ Tịch Quán ôm anh không buông, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt ngẳng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh: “Lục tiên sinh, sau này chúng ta đừng cãi nhau   nữa, được không?”   Trong mắt Lục Hàn Đình hiện lên cảm xúc phức tạp, anh ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khàn giọng nói: “Rất xin lỗi em Lục phu nhân, vừa rồi anh đã nói   rất nhiều điều khiến em tổn thương sao?”   “Vâng, anh nói rằng anh không thiếu phụ nữ, có   những người phụ nữ khác xinh đẹp hơn em, xuất sắc   hơn em. Nếu em không nghe lời, anh cũng không cần   em nữa, còn sẽ không tha cho em và Lục Tử Tiễn, em nói rồi, anh không bị vợ mình cắm sừng nhưng lại cứ thích bảo mình mọc sừng, anh còn nói sẽ để em đi   thằng đàn ông khác tốt hơn, muốn ly dị với em… Ưml”   Lục Hàn Đình nghiêng người chặn cái miệng nhỏ   nhắn của cô.   Lúc nãy cả người anh bị cảm xúc u ám và cuồng bạo kia trong lồng ngực khống chế, anh không biết mình đã nói gì, bây giờ nghe cô lặp lại như vậy, anh cảm   thấy mình vô cùng khốn nạn.   Anh hôn dịu dàng nhưng dùng sức, như thể dùng nụ hôn để diễn tả nỗi áy náy của mình, bàn tay nhỏ bé của Hạ Tịch Quán nắm chặt lấy áo sơ mi đen của anh,   cô sợ đôi chân mình sẽ mềm nhũn mà trượt xuống.   Lục Hàn Đình Đình từ từ buông lỏng đôi môi đỏ mọng của cô, nhưng mặt anh vẫn áp sát, anh trìu mến chạm vào mũi cô, giọng nói khàn khàn gần như thì thầm: “Mỗi lần nhìn thấy em ở cùng những người đàn ông   khác, anh lại cảm thấy như chính mình sắp phát điên,   một chút không khống chế được mình, giống như lúc   nãy ở viện nghiên cứu thấy Lục Tử Tiễn ôm em, một khắc đó anh rất muốn giết chết cậu ta, sau đó giết em, muốn hủy hoại thế giới này. Quán Quán, có lúc anh cũng cảm thấy mình rất đáng sợ, bây giờ anh cũng không có cách nào bảo đảm với em đây là lần cuối,   em có sợ anh không?”   Hạ Tịch Quán nhìn vẻ mặt mờ mịt không rõ của anh, sau đó kiễng chân lên, nhanh chóng hôn lên đôi môi mỏng của anh: “Em không sợ, Lục tiên sinh, em đã nói   rồi, em không sợ anh chút nào!”   Đôi mắt của cô gái trong vắt đẹp đẽ, bên trong không hề có vẻ sợ hãi với anh, cô chỉ dùng ánh mắt rạng rỡ   nhìn anh, tràn đầy niềm vui và tình yêu dành cho anh.   Lục Hàn Đình đưa tay kéo cô vào trong lòng, siết chặt cánh tay mạnh mẽ, muốn dùng sức khảm cô vào máu xương mình, môi mỏng rơi lên trán cô lại hôn: “Quán   Quán, anh sẽ ổn hơn, anh nhất định sẽ ổn hơn!”   Anh nói, Quán Quán, anh sẽ ổn, nhất định sẽ ổn hơn.   Hạ Tịch Quán cảm thấy một chiếc lông vũ nhẹ lướt   qua hồ nước đáy lòng cô, khiến trái tim cô gợn sóng hết vòng tròn này đến vòng tròn khác, trong lòng cô phụ họa nói, đúng vậy, anh nhất định sẽ ổn hơn, vì em nhất định sẽ chữa khỏi cho anh, dù cho phải trả bất cứ   giá nào!   Bàn tay nhỏ bé của Hạ Tịch Quán vịn lấy ngực anh, nhẹ giọng nói: “Lục tiên sinh, vậy chúng ta hứa với nhau đi. Lần sau, dù có tức giận, anh cũng không được phép nói ra hai chữ ly hôn, cũng không được phép nói không cần em. Có máy lời không thể nói bậy được, em sẽ không chạy theo người đàn ông khác,   trừ anh ra, ai em cũng không cần.”   Lục Hàn Đình thu lại ánh mắt, hôn mạnh lên mái tóc   dài của cô: “Anh cũng vậy, không ai khác ngoài em.”