Sau sự cố "logic làm gãy rìu" và mâm cỗ 12 món suýt mặn chát, Gia Bách và Khả Tú tưởng chừng đã có thể thở phào. Nhưng họ đã lầm. Kiếp nạn kinh khủng nhất Bản Vô Vọng không phải là Bà Nội Quyền Lực, mà là "Hội thím tám" – binh đoàn những người hàng xóm với khả năng thọc mạch xuyên lục địa, vừa đổ bộ đến nhà họ Vương dưới cái cớ "chúc Tết sớm".
Ngồi giữa gian chính, Gia Bách vẫn mặc bộ vest đã bám đầy tro củi nhưng chân lại xỏ đôi dép tổ ong vàng rực của cậu Hai cho mượn. Khả Tú thì diện chiếc váy hiệu đắt đỏ, nhưng bên dưới là đôi ủng cao su xanh mướt để tránh bùn. Sự kết hợp thời trang "thảm họa" này không qua nổi mắt thím Ba – người có khả năng soi cả nết người qua độ bóng của đôi ủng.
"Thế hai đứa làm gì ở trên thành phố mà trông... lạ mắt thế này?" Thím Ba vừa nhai trầu nhồm nhoàm vừa hất hàm về phía Bách. "Nghe nói thằng Bách làm 'Tổng tài' cơ à? Thế lương tháng chắc phải vài trăm triệu nhỉ? Có bao giờ mang tiền về xây nhà cho bố mẹ chưa?"
Gia Bách đẩy gọng kính, nụ cười thâm tình của chuyên viên cao cấp lập tức được kích hoạt. Hắn nhìn thím Ba bằng ánh mắt như thể thím là một cổ đông chiến lược: "Dạ thưa thím, khái niệm 'lương' trong kinh tế học hiện đại chỉ là một phần nhỏ của thu nhập khả dụng. Hiện tại cháu đang tập trung tái đầu tư vào các danh mục tài sản cố định nhằm tối ưu hóa dòng tiền dài hạn. Xây nhà là một hạng mục trong kế hoạch năm tới, sau khi cháu hoàn tất thủ tục IPO cho dự án tâm huyết của mình ạ."
Cả hội thím tám ngẩn tò te. Thím Tám ngồi cạnh thím Ba thầm thì: "Nó bảo cái gì mà 'ai pi ô'? Nghe như tên một loại sâm quý nhỉ?"
Thấy đồng đội bị "văng" bởi thuật ngữ, thím Bốn – người có con trai vừa đi xuất khẩu lao động về – lập tức chuyển mục tiêu sang Khả Tú: "Còn cái Tú, nhìn trắng trẻo thế này chắc không biết làm gì ngoài phấn son đâu nhỉ? Lương chuyên viên của cô có đủ mua cái váy đang mặc không? Mà bao giờ thì cưới? Gái thành phố tuổi này ở quê là lứa... sâm già rồi đấy!"
Khả Tú vẫn giữ nụ cười thảo mai, giọng ngọt xớt như mật mía nhưng nội dung thì gắt hơn cả rượu cần: "Dạ thím nói phải ạ, cháu chỉ biết làm đẹp để đẹp mặt người yêu cháu thôi. Lương cháu thì cũng đủ tiêu, chủ yếu là anh Bách toàn tranh trả tiền nên cháu cũng chẳng có cơ hội tiêu đến lương mình. Còn chuyện cưới xin, anh Bách cứ đòi sang năm mua thêm căn biệt thự ở quận 1 mới chịu rước cháu về, chứ anh ấy bảo không muốn để cháu chịu khổ trong mấy căn chung cư xoàng xĩnh ạ."
Gia Bách suýt thì sặc ngụm trà khi nghe đến chữ "biệt thự quận 1". Hắn liếc nhìn Tú, thầm rủa trong lòng: Cô nổ vừa thôi, biệt thự đó bán cả hai chúng ta đi cũng không mua nổi cái cổng!
Thím Bốn chưa bỏ cuộc: "Thế biệt thự có to bằng cái vườn sâm nhà này không? Mà nghe nói thằng Bách chẻ củi làm gãy cả rìu, thế này thì sức khỏe có 'đảm bảo' không đấy? Có biết uống rượu không, hay lại uống hai chén đã đòi đi nằm?"
"Dạ thím yên tâm," Bách cắt lời, ánh mắt sắc lẹm đầy tự tin. "Cháu thường xuyên tiếp khách hàng ở các phân khúc cao cấp, rượu đối với cháu chỉ là chất xúc tác để điều tiết cảm xúc giao thương. Lát nữa vào mâm, cháu rất mong được các chú, các thím chỉ giáo thêm về văn hóa rượu cần của bản ta ạ."
Cuộc tra khảo kéo dài gần hai tiếng đồng hồ với những câu hỏi đi sâu vào ngõ ngách đời tư như "Tháng đưa cho mẹ bao nhiêu tiền?", "Có quỹ đen không?", "Sao chưa có bầu?". Tú ứng biến bằng giọng thảo mai nhưng nội dung cực gắt, còn Bách dùng logic vĩ mô để biến những câu hỏi nhạy cảm thành vấn đề kinh tế toàn cầu.
Khi hội thím tám ra về, Khả Tú đổ ập xuống phản gỗ, tháo đôi ủng cao su ra quăng vào góc. "Tôi thề, thà đi đẩy xe trâu giữa mưa còn hơn phải tiếp chuyện mấy bà thím này. Anh Bách, cái biệt thự quận 1 là do anh trả tiền đấy nhé!"
Gia Bách nhìn đôi bàn tay đen nhẻm nhọ nồi của mình, thở dài: "Logically... chúng ta vừa thực hiện một màn PR quá đà. Nếu lát nữa Vương Lão Gia bắt tôi uống rượu thật mà tôi say, hoặc cô mù đường đi lạc khi ra vườn sâm, chúng ta sẽ tiêu đời với cái đám 'camera chạy bằng cơm' đó."
Hai kẻ đối đầu nhìn nhau, lần đầu tiên thấy sự mệt mỏi trong mắt đối phương không phải vì cạnh tranh, mà vì cái vai diễn "hoàn hảo" đang dần trở nên quá nặng nề.