Gia Bách đứng giữa sân sau, nhìn đống gỗ dổi cứng như đá mà lòng trào dâng một nỗi niềm... toán học. Hắn không vung rìu ngay. Theo đúng phong cách "Máy in tiền hệ tổng tài", hắn bắt đầu quan sát thớ gỗ, tính toán góc nghiêng của lưỡi rìu và lực hướng tâm cần thiết để đạt hiệu quả tối ưu với lượng calo tiêu thụ thấp nhất.
"Về mặt logic, chỉ cần tác động một lực F đủ lớn vào đúng điểm yếu trên vân gỗ, khúc củi sẽ tự tách ra theo định luật vật lý," Bách lẩm bẩm, tay chỉnh lại đôi tất con công đang bị tụt xuống mắt cá chân.
Hắn vươn tay cầm lấy cán rìu.
Xoẹt!
Bàn tay hắn trượt đi một đường duyên dáng trên mặt gỗ láng bóng. Gia Bách nhíu mày, đưa tay lên mũi ngửi. Một mùi mỡ lợn thơm phức xộc thẳng vào đại não. Hắn nghiến răng nhìn về phía gian bếp, nơi Khả Tú đang lấp ló sau cánh cửa với nụ cười "thảo mai" đắc thắng.
"Đồ xảo quyệt," hắn rít qua kẽ răng. Khả Tú không chỉ bôi mỡ, cô nàng còn bôi rất đều, khiến chiếc rìu giờ đây trơn tuột như một con lươn.
Đúng lúc đó, Bà Nội Quyền Lực thong thả bước ra sân, tay cầm chiếc đồng hồ quả quýt cũ kỹ. "Còn bốn mươi phút. Cậu chuyên gia kinh tế gánh vác tương lai con Hai sao vẫn đứng ngắm gỗ thế? Hay là gỗ này không hợp phong thủy với cậu?"
Gia Bách đổ mồ hôi hột. Hắn không thể để lộ việc mình bị "bạn gái" chơi xỏ. Logic mới bắt đầu vận hành: Muốn loại bỏ mỡ trên gỗ, cách nhanh nhất là dùng ma sát hoặc chất hút ẩm. Hắn liếc nhanh thấy đống tro bếp bên cạnh lò sưởi.
Không một chút do dự, "Tổng tài tinh hoa" nhào tới, hốt hai vốc tro đen xì xoa vào đôi bàn tay mịn màng vốn chỉ quen cầm bút ký hợp đồng và lái vô lăng xe sang. Hắn chà xát thật mạnh vào cán rìu. Đôi tay trắng trẻo giờ đen nhẻm, nhọ nhem, nhưng độ bám đã quay trở lại.
"Hây!"
Bách vung rìu. Nhờ tính toán thớ gỗ chuẩn xác, khúc gỗ đầu tiên tách đôi ngọt xịm. Khúc thứ hai, thứ ba... Tiếng phầm phập vang lên đều đặn.
Nhưng bi kịch ập đến ở khúc thứ năm mươi. Đó là một khúc gỗ có mắt – loại gỗ "cứng đầu" nhất rừng già. Thay vì dùng sức bền, Bách quyết định dồn toàn lực vào một cú dứt điểm để tiết kiệm thời gian. Hắn lấy đà, xoay người một vòng như vận động viên ném đĩa, miệng hô vang một tiếng đầy khí thế.
Rắc!
Khúc gỗ không vỡ. Thay vào đó, chiếc rìu rỉ sét lâu ngày không chịu nổi "lực logic" quá đà của Bách đã gãy đôi cán. Phần lưỡi sắt bay vèo qua không trung, cắm phập vào cột nhà, ngay sát cạnh đầu cậu Hai đang đứng cổ vũ.
Cả sân lặng ngắt. Khả Tú đánh rơi cả chiếc muôi múc canh.
Gia Bách đứng chết trân, tay cầm cái cán gỗ gãy, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhìn Bà Nội, rồi nhìn đống củi mới xong được một nửa.
"Bà... thưa bà... theo quy luật khấu hao tài sản cố định, chiếc rìu này đã hết hạn sử dụng từ trước khi cháu chạm vào rồi ạ," Bách lắp bắp, cố giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của một chuyên viên cao cấp.
Bà Nội tiến lại gần, nhìn chiếc rìu gãy rồi nhìn đôi bàn tay đen nhẻm vì tro của Bách. Bà không mắng, chỉ nhướng mày: "Rìu hỏng thì dùng tay mà bẻ, dùng răng mà gặm. Đàn ông nhà họ Vương không có khái niệm 'khấu hao'. Nếu trước giờ cơm không xong chỗ này, tối nay cậu ngủ ngoài chuồng trâu với cái logic của cậu!"
Nói rồi bà quay lưng đi, bỏ lại Gia Bách trong cơn tuyệt vọng. Lúc này, Khả Tú bước ra, không còn vẻ giễu cợt nữa. Cô nhìn đôi bàn tay phồng rộp vì ma sát của Bách, lòng bỗng chùng xuống một nhịp. Cô biết, nếu hắn thua, cả hai sẽ cùng bị đuổi, và giấc mơ căn hộ của hắn cũng như danh hiệu xuất sắc của cô sẽ tan thành mây khói.
"Này... Máy in tiền," Tú thì thầm, tay chìa ra một con dao rựa nhỏ mà cô lén lấy được trong bếp. "Bớt logic lại đi. Dùng cái này mà lách vào thớ gỗ. Để tôi ra gánh nước phụ cho, coi như... trừ vào tiền phạt lấn sân đêm qua."
Gia Bách nhìn cô, ánh mắt sắc sảo thoáng qua một tia rung động lạ thường. Lần đầu tiên, hắn thấy "Nữ hoàng biến hình" không còn đáng ghét như cái tên của cô nữa.