Mùi khói bếp Bản Vô Vọng không giống mùi khói nướng BBQ ở thành phố. Nó nồng, hắc và có khả năng bám trụ vào tóc tai, quần áo bền bỉ hơn cả nước hoa Chanel của Khả Tú. Đứng trước gian bếp ám muội bồ hóng, Tú nhìn con dao bầu to bản và đống nguyên liệu ngồn ngộn mà thực lòng muốn "quay xe" về ngay trung tâm quận 1.
"Dạ thưa bà, cháu bắt đầu đây ạ."
Tú nở nụ cười thảo mai hết nấc, nhưng vừa khi Bà Nội Quyền Lực quay lưng đi, cô đã lén rút điện thoại ra định tra Google cách làm món "Thịt đông chuẩn vị". Đen đủi thay, sóng điện thoại ở đây còn yếu hơn cả khả năng kiềm chế cơn giận của cô lúc này.
"Vô ích thôi." Một giọng nói trầm thấp đầy vẻ mỉa mai vang lên từ phía cửa bếp.
Gia Bách, lúc này đang vác một bó củi lớn trên vai, áo sơ mi sũng mồ hôi dính chặt vào cơ thể để lộ những đường nét săn chắc mà bình thường lớp áo vest đã giấu kín. Hắn ném phịch bó củi xuống cạnh lò, rồi lững thững tiến lại gần bàn bếp.
"Logic cho thấy, nếu cô không biết nhóm bếp củi, 12 món này sẽ chín vào khoảng mùng 4 Tết." Bách nhếch mép, tay lén lút thò vào hũ gia vị đặt cạnh thớt của Tú.
"Anh vào đây làm gì? Ra sân mà chẻ củi đi chứ!" Tú vung con dao, suýt chút nữa là 'gọt' mất ngón tay đang định rắc thêm một vốc muối vào bát nhân nem của Bách.
"Bà nội bảo tôi vào giúp cô lấy nước. Tiện thể..." Bách nhanh tay thả vốc muối vào bát canh măng đang sôi sùng sục trên bếp, "tiện thể kiểm tra xem đối thủ của mình có 'văng nết' giữa chừng không."
"Đồ xảo quyệt!" Tú rít lên. Cô nhận ra âm mưu dìm hàng của hắn ngay lập tức. Cả hai đang chơi một trò chơi sinh tử: Ai bị chê trước là mất trắng tiền thưởng.
Nhưng Khả Tú không phải là "Nữ hoàng biến hình" hữu danh vô thực. Cô xoay người, tà váy hàng hiệu phất qua bàn tay Bách, nhân lúc hắn đang đắc thắng vì phá được nồi canh, cô đã nhanh tay dùng muôi múc một thìa dầu mỡ bôi thẳng vào cán rìu hắn đang cầm.
"Anh cũng cẩn thận nhé 'anh yêu', cán rìu trơn lắm đấy, kẻo lại chẻ trúng đôi tất con công tâm huyết của anh thì khổ."
Trận chiến ngầm diễn ra trong không gian chật hẹp, khói bếp bốc lên nghi ngút làm nhòa đi ánh mắt hình viên đạn họ dành cho nhau. Tú bắt đầu múa dao thật sự. Kỹ năng gói bánh chưng "tốc độ ánh sáng" khiến cô thái thịt, tỉa hoa cà rốt nhanh thoăn thoắt. 12 món cỗ dần hiện hình: từ đĩa gà luộc vàng ươm đến bát canh măng (đã được cô lén múc bớt nước muối và thêm nước lạnh để chữa cháy).
Gia Bách đứng bên cạnh, dù miệng vẫn không ngừng châm chọc nhưng trong lòng bắt đầu có một chút... kinh ngạc. Hình ảnh cô gái sắc sảo, đỏng đảnh thường ngày bỗng chốc trở nên đảm đang, đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt bên bếp lửa bập bùng khiến hắn có chút xao nhãng. Những vệt nhọ nồi dính trên trán Tú không làm cô xấu đi, ngược lại, trông cô thực tế và... sống động hơn hẳn cái vẻ tiểu thư giả tạo lúc mới đến.
"Này..." Bách hắng giọng, cố tìm lại vẻ điềm tĩnh. "Cô định làm gì với đĩa giò chả kia? Bà nội yêu cầu thái mỏng như tờ giấy lúa đấy."
Khả Tú dừng dao, đôi mắt to lanh lợi híp lại đầy thách thức: "Anh cứ lo cho cái đống củi của mình đi. Nếu lát nữa bà nội ra kiểm tra mà củi vẫn còn 'nguyên khối' vì cán rìu trơn, thì đừng trách tôi không báo trước."
Đúng lúc đó, tiếng bước chân khô khốc của Bà Nội vang lên từ phía hiên nhà. Hai kẻ oan gia lập tức thu hồi móng vuốt, Bách nhanh chóng vác lại bó củi ra sân, còn Tú thì bưng đĩa giò chả vừa thái xong lên, cúi đầu thưa gửi ngọt xớt:
"Bà ơi, mâm cỗ 28 Tết đã sẵn sàng rồi ạ. Mời bà vào kiểm tra nết dâu của cháu với ạ!"
Bà Nội bước vào, cầm đôi đũa cả soi xét từng đĩa thức ăn. Bầu không khí căng thẳng đến mức một hạt bụi rơi cũng có thể nghe thấy. Gia Bách đứng ngoài sân, dù mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn nín thở quan sát, lòng thầm nghĩ: Không biết vốc muối lúc nãy có đủ để biến 'Nàng dâu hiền thục' thành 'Nữ hoàng mặn chát' hay không?