Tiếng điều hòa trong phòng họp VIP của công ty "Bạn Đời Hoàn Hảo" chạy rì rì, nhưng bầu không khí giữa Gia Bách và Khả Tú thì nóng hơn cả lò bánh chưng đêm ba mươi. Trên bàn là hai bộ hồ sơ dày cộp mang nhãn "Mật".
"Năm mươi triệu cho ba ngày Tết?"
Khả Tú lẩm bẩm, đôi mắt lanh lợi khẽ nheo lại. Con số này không chỉ là một khoản thưởng, nó là một chiếc túi Hermès đang vẫy gọi, là tấm vé hạng nhất để cô đá văng cái danh hiệu "Á quân" bám đuổi bấy lâu nay. Cô liếc nhìn sang bên cạnh. Gia Bách đang thong thả nhấp một ngụm trà, nhưng cái cách hắn khẽ gõ ngón tay xuống bàn đã tố cáo bộ não "máy tính" của hắn đang chạy hết công suất.
Gia Bách đặt tách trà xuống, giọng điệu điềm tĩnh như một vị tổng tài thực thụ: "Về mặt logic, tỷ lệ rủi ro của đơn hàng này là 40%. Bản Vô Vọng nằm ở vùng sâu vùng xa, chi phí cơ hội là sự an toàn của bộ vest mười lăm triệu này và công sức chém gió với các bô lão. Nhưng..." Hắn dừng lại, ánh mắt lóe lên tia tính toán. "Nếu trừ đi khoản trả góp căn hộ tháng này, lợi nhuận vẫn ở mức chấp nhận được."
Khả Tú hừ lạnh một tiếng: "Đồ keo kiệt. Anh nên lo cho bộ vest của mình đi, vì tôi nghe nói đường lên đó chỉ toàn bùn và... quà tặng của trâu thôi."
Sếp tổng gõ nhẹ lên bàn, cắt ngang cuộc đấu khẩu: "Hai đứa bớt bớt lại. Đây là đơn hàng ghép đôi đặc biệt. Cậu Cả và Cậu Hai nhà họ Vương vốn không ưa nhau, đang đua xem ai mang được người yêu xịn hơn về để chiếm lòng tin của Vương Lão Gia và kế thừa vườn sâm quý. Gia Bách, cậu đóng vai bạn trai của Cậu Hai. Khả Tú, cô đóng vai bạn gái của Cậu Cả. Nghĩa là ngoài mặt, hai đứa là chị dâu - em rể tương lai. Nhưng thực chất..."
"Là đối thủ sinh tử." Khả Tú tiếp lời, nụ cười thảo mai nở rộ trên môi nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo.
"Đúng thế." Sếp tổng gật đầu. "Nếu để lộ bất cứ kịch bản nào, không chỉ không có tiền, mà danh tiếng công ty cũng tiêu đời. Hai đứa tự thỏa thuận đi."
Ngay khi sếp tổng vừa bước chân ra khỏi cửa, Khả Tú lập tức thu lại vẻ dịu dàng nết na. Cô đập mạnh tờ hợp đồng xuống bàn:
"Nghe đây máy-in-tiền, chúng ta lập một bản giao kèo phụ. Trong ba ngày ở Bản Vô Vọng, ai 'rớt nết' trước, ai bị Bà Nội Quyền Lực soi ra sơ hở trước, hoặc ai bị đuổi khỏi nhà họ Vương trước... người đó phải tự nguyện ký giấy từ chức và nhường danh hiệu Nhân viên xuất sắc năm nay cho người kia. Chơi không?"
Gia Bách chỉnh lại cổ áo vest, gương mặt góc cạnh không chút biến sắc: "Thêm một điều khoản nữa. Kẻ thua cuộc phải thanh toán nốt 10% tiền nhà còn lại cho kẻ thắng. Cô dám không, 'Nữ hoàng diễn sâu'?"
"Thành giao!" Khả Tú nghiến răng.
Họ bắt đầu chia nhau nghiên cứu hồ sơ khách hàng. Khả Tú lẩm bẩm ghi nhớ danh sách mười tám đời tổ tông nhà họ Vương như tụng kinh, trong khi Gia Bách đang lên danh sách các mẹo hóa học để biến rượu cần thành nước lọc mà không bị phát hiện.
"Này Bách," Khả Tú đột ngột hỏi, mắt vẫn không rời hồ sơ, "Anh mang theo bao nhiêu bộ vest?"
"Năm bộ. Đều là hàng may đo."
"Tôi khuyên anh nên mang theo một đôi ủng cao su và một tâm hồn thép." Khả Tú cười khẩy, cất hồ sơ vào túi. "Bà Nội Vương nổi tiếng là người thích thái giò chả mỏng như tờ giấy. Anh mà chẻ củi không ra hồn thì vest năm mươi triệu cũng chỉ để làm bù nhìn rơm thôi."
Gia Bách không đáp, hắn chỉ nhìn xuống đôi tất con công đang giấu kín dưới ống quần tây. Bà nội hắn nói đúng, năm nay là năm hạn, hắn chắc chắn sẽ phải gặp một kiếp nạn cực lớn. Và kiếp nạn đó, mang tên Khả Tú.
Buổi chiều cuối cùng ở thành phố, trong khi mọi người hối hả sắm Tết, hai "gà chiến" của công ty Bạn Đời Hoàn Hảo lại tất bật chuẩn bị cho một chuyến phiêu lưu không có trong sách giáo khoa. Khả Tú nhét vội năm thỏi son và mười vỉ mặt nạ vào vali, trong lòng tự nhủ: "Ra mắt là phải thắng! Nết na gì tầm này, tiền thưởng mới là chân lý!"
Trong khi đó, Gia Bách cẩn thận kiểm tra túi chống sốc cho chiếc laptop. Hắn cần đảm bảo mình vẫn theo dõi được biến động thị trường chứng khoán ngay cả khi đang ở một cái bản... không có sóng điện thoại.
Hợp đồng sinh tử đã ký. Chuyến xe cuối năm chuẩn bị lăn bánh. Bản Vô Vọng đang chờ đón hai kẻ điên rồ nhất thành thị về để "quậy tung" cái Tết yên bình của họ.