Gia Bách nhìn chằm chằm vào chiếc xe khách liên tỉnh đang xả một làn khói đen kịt rồi nằm im lìm giữa con đèo vắng ngắt, gương mặt hắn vốn dĩ đã góc cạnh nay càng thêm phần "héo hon". Kim đồng hồ chỉ đúng 2 giờ chiều ngày 26 Tết. Gió núi bắt đầu rít lên từng hồi, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng cao phương Bắc.
"Logically..." Gia Bách hắng giọng, cố giữ vẻ điềm tĩnh của một chuyên viên cao cấp dù mái tóc vuốt gel sành điệu đã bắt đầu bết lại vì sương muối. "Xác suất xe hỏng giữa đèo vào đúng ngày cao điểm là 15%. Nhưng xác suất để chúng ta kẹt lại đây đến đêm là 99% nếu không tìm được phương tiện thay thế."
Khả Tú, lúc này đang co ro trong chiếc áo khoác lông vũ đắt tiền, một tay xách vali, một tay cầm đôi giày cao gót vừa mới tháo ra vì gót đã lún sâu xuống bùn đất. Cô nhìn Gia Bách, ánh mắt rực lửa:
"Anh thôi ngay cái giọng phân tích đó đi! Tại anh cứ đòi đi chuyến xe 'giá rẻ' này để tiết kiệm tiền công tác phí chứ gì? Bây giờ thì hay rồi, Tổng tài với chả Máy in tiền, có giỏi thì in ra cái taxi xem nào!"
"Tôi chỉ tối ưu hóa lợi nhuận cho cả hai thôi." Bách bao biện, tay siết chặt quai chiếc túi xách đựng bộ vest dự phòng. "Ai ngờ được cái xe này còn già hơn cả tuổi thọ của ông nội tôi."
Đang lúc hai người tưởng chừng sẽ lao vào một trận "combat" miệng nảy lửa giữa sương mờ, thì từ phía con dốc uốn lượn, một âm thanh “Cộc... cách... cộc... cách” vang lên đều đặn. Một chiếc xe trâu đóng bằng gỗ thô sơ, chất đầy những bao tải ngô và rơm rạ khô, lừng lững tiến lại gần. Ngồi trên xe là một lão nông quấn khăn rằn, da dẻ đỏ hồng vì rượu ngô, miệng huýt sáo vang trời.
"Này hai đứa kia! Đi đâu mà đứng giữa đường cho ma rừng nó bắt thế?" Ông lão dừng xe, ánh mắt tò mò nhìn bộ đồ "tổng tài - tiểu thư" lạc quẻ của hai người.
Khả Tú lập tức kích hoạt chế độ "Nàng dâu thảo mai". Cô nở một nụ cười ngọt lịm, giọng nói nhẹ nhàng như rót mật vào tai: "Bố ơi, chúng con là người yêu của hai cậu nhà họ Vương ở bản Vô Vọng ạ. Xe khách hỏng rồi, bố làm phúc cho chúng con quá giang một đoạn được không bố? Nhìn bố phúc hậu thế này, chắc chắn cả năm mới bố sẽ gặp nhiều may mắn ạ!"
Gia Bách đứng bên cạnh, suýt chút nữa thì nôn khan vì màn lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng của đối thủ. Hắn thầm nghĩ: “Nết na cái kiểu gì tầm này không biết.”
Ông lão nghe thấy nhà họ Vương thì mắt sáng lên: "À! Người quen cả. Lên đi, nhưng xe trâu thì không có ghế sofa đâu nhé. Cứ ngồi lên đống rơm kia cho ấm!"
Gia Bách nhìn chiếc xe trâu đang bốc lên một mùi "hương đồng nội" cực kỳ đặc trưng. Hắn nhìn xuống đôi giày Tây láng bóng, rồi nhìn sang Khả Tú đang nhanh nhảu leo lên đống rơm như một con sóc.
"Nhanh lên anh yêu!" Tú gọi, không quên nhấn mạnh hai chữ "anh yêu" bằng một cái lườm sắc lẹm khi ông lão quay lưng đi. "Hay là anh muốn ngủ lại đây với mấy con gián rừng?"
Nghe đến chữ "gián", da gà Gia Bách nổi lên rần rần. Hắn nhắm mắt, nín thở, nhảy phắt lên xe.
Nhưng cuộc đời không như mơ. Đường vào bản Vô Vọng không phải là đại lộ thênh thang. Xe trâu bắt đầu đi vào những đoạn đường đất đỏ lồi lõm, sình lầy sau cơn mưa phùn. Mỗi lần bánh gỗ sập xuống hố là một lần cả người Gia Bách nảy lên như tôm trong chảo.
"Nghé... nghé..." Con trâu bỗng nhiên đổi tính, nó khịt mũi một cái rồi chạy nhanh hơn. Chiếc xe rung lắc dữ dội. Gia Bách, người vốn dĩ chỉ quen với ghế da xe hơi và mùi nước hoa gỗ, lúc này mặt mũi xanh mét, tay bám chặt vào thành xe gỗ đầy dăm.
"Tú... tôi... tôi thấy không ổn..." Bách thều thào, đầu óc quay cuồng. Cơn say xe trâu bắt đầu tàn phá hệ thống tiền đình của "Máy in tiền hệ tổng tài".
Khả Tú vừa buồn cười vừa sợ bị lộ, cô phải một tay ôm lấy vai Bách, một tay giữ lấy chiếc vali đang chực rơi xuống bùn. Cô ghé sát tai hắn, thì thầm nhưng giọng điệu đầy đắc thắng:
"Ráng chịu đi 'anh yêu'. Đừng có mà nôn ra bộ vest mười lăm triệu đó. Anh mà ngất xỉu là tôi bỏ anh lại giữa rừng cho mấy thím tám trong bản ra lượm về làm rể đấy!"
Gia Bách không còn hơi sức để đáp trả. Hắn gục đầu vào vai Khả Tú, hít một hơi thật sâu. Kỳ lạ thay, giữa mùi rơm rạ và mùi "thiên nhiên" nồng nặc, hắn lại ngửi thấy mùi hương hoa nhài thanh khiết từ mái tóc của cô gái bên cạnh. Cảm giác ấm áp từ cơ thể Khả Tú lan tỏa, khiến cái lạnh của sương núi dường như bớt tê tái hơn.
Nhưng giây phút lãng mạn ấy không kéo dài quá ba giây. Con trâu bất ngờ khựng lại trước một vũng lầy lớn. Cú phanh gấp khiến Khả Tú mất đà, cô ngã nhào về phía trước, kéo theo cả Gia Bách.
"Bách! Buông... buông tôi ra!"
"Không được... tôi sắp... oẹ..."
Chiếc xe trâu tiếp tục lộc cộc tiến về phía bản Vô Vọng, để lại sau lưng những tiếng kêu oai oái và bóng dáng một đôi "tình nhân" đang bám víu lấy nhau giữa đống rơm rạ, mở đầu cho một kiếp nạn ra mắt mà chắc chắn cả hai sẽ không bao giờ quên trong đời.