Chiếc xe trâu dừng lại trước một cổng gỗ lớn, treo hai lồng đèn đỏ rực đang lắc lư theo gió. Bản Vô Vọng hiện ra dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, vừa mang vẻ trù phú của những nương sâm bạt ngàn, vừa có cái không khí âm u của một vùng thung lũng biệt lập.
Gia Bách là người nhảy xuống trước. Sau mười lăm phút gục đầu vào vai Khả Tú vì say xe trâu, bản năng "tổng tài tinh hoa" đã mách bảo hắn phải lập tức khôi phục tư thế. Hắn vuốt lại vạt áo vest đã nhăn nhúm, cố lờ đi mùi rơm rạ bám đầy tóc, rồi đưa tay ra định đỡ Khả Tú theo đúng kịch bản bạn trai thâm tình.
"Để anh đỡ em, em yêu."
Khả Tú nhìn bàn tay của Bách, khẽ nghiến răng thì thầm: "Anh liệu hồn đấy, đừng có mà 'oẹ' lên váy tôi."
Cô vừa đặt chân xuống đất, định sải bước thật quý tộc thì một tiếng “Chọp!” vang lên khô khốc. Cảm giác mềm nhũn, âm ấm và cái mùi đặc trưng xộc thẳng lên mũi khiến Khả Tú đứng hình mất năm giây. Cô nhìn xuống. Chiếc ủng cao su mà cô vừa vội vàng thay vào lúc nãy (sau khi thấy đường quá sình lầy) giờ đã lút sâu trong một bãi "quà tặng" của trâu nhà họ Vương.
Gia Bách nhìn cảnh đó, dù đang mệt lử nhưng vẫn không nhịn được mà nhếch môi: "Về mặt logic, tỷ lệ dẫm trúng 'mìn' khi vừa xuống xe là 1/1000. Chúc mừng em, một khởi đầu rất... đậm đà."
"Gia! Bách!" Khả Tú rít qua kẽ răng, nhưng chưa kịp xử lý cái chân thì cánh cổng gỗ đã mở toang.
Một đám người ùa ra, dẫn đầu là hai thiếu gia nhà họ Vương. Cậu Cả - khách hàng của Khả Tú, vội vàng chạy tới cầm lấy tay cô (bất chấp bãi phân trâu ngay cạnh): "Kìa, em dâu... à không, Tú của anh, sao em về muộn thế? Bà nội đang đợi trong nhà đấy!"
Cậu Hai cũng không kém cạnh, khoác vai Gia Bách như anh em chí cốt: "Bách đại gia! Cuối cùng anh cũng chịu về. Anh mà không về là tôi mất trắng vườn sâm vào tay ông anh này đấy."
Hai "con gà chiến" bị kéo vào trong sân nhà. Ngay chính giữa gian sảnh rộng lớn, Bà Nội Quyền Lực đang ngồi trên chiếc phản gỗ gụ, tay cầm tẩu thuốc, đôi mắt sắc lẹm soi xét từng phân trên người hai vị khách lạ. Không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của Gia Bách.
Bà nội khà một hơi khói, ánh mắt dừng lại ở đôi tất con công lòe loẹt đang lộ ra dưới ống quần tây của Bách, rồi chuyển sang vết bùn trên tà váy của Tú.
"Hai đứa là người yêu của hai thằng nghịch tử nhà này hả?" Giọng bà trầm và quyền lực. "Nhìn cũng... ra dáng đấy. Nhưng nhà họ Vương này không nuôi người không công. Muốn làm dâu, làm rể nhà này thì phải có cái 'nết'."
Bà gõ tẩu thuốc xuống bàn cái cộp: "Tú, tối nay mâm cỗ 28 Tết, cô xuống bếp lo cho tôi 12 món. Bách, cậu ra sân sau, 100 khúc củi khô đang đợi. Nếu trước giờ Giao thừa mà không xong, thì dắt nhau ra cửa mà đón Giao thừa ngoài ruộng sâm!"
Khả Tú nuốt nước miếng, lập tức khôi phục vẻ dịu dàng, dạ thưa ngọt xớt: "Dạ, bà cứ yên tâm ạ. Cháu vốn yêu bếp núc lắm, mấy món này chỉ là chuyện nhỏ ạ." (Trong lòng cô đang gào thét: 12 món? Với cái bếp củi mà cô chưa từng chạm vào lần nào?)
Gia Bách cũng khẽ cúi đầu, giọng trầm ấm: "Cháu rất sẵn lòng ạ. Chút việc tay chân này giúp cháu rèn luyện sức khỏe thôi ạ." (Bách thầm tính toán: 100 khúc củi chia cho 60 phút, trung bình 36 giây một khúc. Nếu không bị gián rừng bò ra hù dọa, chắc là ổn.)
Hai người quay sang nhìn nhau, trong ánh mắt đều tràn ngập sự đắc thắng ngầm. Bách khẽ nhướng mày: "Để xem ai rớt nết trước." Tú nhếch môi: "Để xem ai bị đuổi trước."
Kiếp nạn chính thức bắt đầu. Khả Tú lóng ngóng bước vào gian bếp đen ngòm đầy bồ hóng, còn Gia Bách thì run rẩy cầm chiếc rìu nặng trịch bước ra sân sau, nơi bóng tối của rừng núi đang bủa vây. Đêm đầu tiên ở bản Vô Vọng hứa hẹn sẽ là một đêm trắng đầy rẫy những âm mưu "dìm hàng" lẫn nhau.