Dưới ánh đèn dầu vàng vọt của gian chính nhà họ Vương, bầu không khí đặc quánh như bát súp ngô để nguội. Bà nội ngồi chễm chệ trên phản gỗ, đôi mắt kèm nhèm nhưng cái nhìn lại sắc lẹm, soi thẳng vào hai kẻ đang đứng lấm lem giữa sân.
"Bách, Tú. Tên nghe cũng kêu đấy." Bà nội thong thả nhả một vòng khói thuốc, tẩu thuốc bằng đồng gõ nhẹ xuống cạnh phản gỗ kêu cạch cạch – âm thanh mà theo Gia Bách phân tích, nó mang tần số đe dọa ngang ngửa tiếng lên đạn. "Trai thành phố bóng bẩy, gái thành phố nõn nà. Nhưng ở cái bản Vô Vọng này, đẹp không mài ra mà ăn được. Muốn đặt chân vào cái cửa nhà này, trước hết phải xem cái nết đã."
Khả Tú lập tức nở một nụ cười "nàng dâu quốc dân" chuẩn 10 điểm, dù chân cô vẫn còn cảm giác âm ấm của "bãi mìn" lúc nãy. Cô hơi cúi đầu, giọng nói thanh tao như tiếng chim hót: "Dạ thưa bà, chúng cháu còn trẻ người non dạ, có gì sơ suất xin bà chỉ bảo ạ. Cháu về đây chỉ mong được chăm lo cho ông và bà, nếm thử chút phong vị Tết vùng cao thôi ạ."
"Khéo mồm!" Bà nội hừ lạnh, rồi quay sang Gia Bách. "Còn cậu? Cậu là chuyên gia kinh tế cái gì mà thằng Hai nó tung hô như thần thánh thế? Ở đây không có sàn chứng khoán, chỉ có sàn nhà cần quét và củi cần chẻ thôi."
Gia Bách đẩy gọng kính, dù gương mặt vẫn còn hơi xanh xao vì say xe trâu nhưng phong thái "tổng tài tinh hoa" đã được bật lại hết cỡ. Hắn hơi nghiêng mình: "Dạ thưa bà, kinh tế vĩ mô hay việc nhà thực chất đều có chung một logic: đó là sự sắp xếp tài nguyên tối ưu. Cháu tin rằng mình sẽ sớm thích nghi được ạ."
"Được! Logic hả?" Bà nội nhếch mép, nụ cười khiến cả Bách và Tú đều thấy lạnh sống lưng. "Vậy thì bắt đầu luôn đi cho kịp Giao thừa."
Bà chỉ tay về phía gian bếp đen ngòm bốc mùi khói củi: "Tú, mâm cỗ 28 Tết tối nay là việc của cô. 12 món, không thiếu một món, thực phẩm có sẵn trong hầm. Tôi muốn thấy giò lụa phải thái mỏng như tờ giấy lúa, canh măng phải trong như nước suối. Làm không xong thì đừng có mơ đến chuyện ngủ."
Chưa kịp để Khả Tú định thần, bà lại quay sang Gia Bách: "Còn cậu, chuyên gia kinh tế. Ra sân sau, có 100 khúc củi khô từ cây gỗ dổi. Chẻ xong chỗ đó trong một tiếng, xếp ngay ngắn vào kho. Đàn ông nhà họ Vương này mà không biết chẻ củi thì chỉ có nước đi mặc váy!"
Cả hai "gà chiến" liếc nhau một cái. Khả Tú nhìn bộ vest mười lăm triệu của Bách, thầm nghĩ: Cho anh chừa cái tội tính toán. Gia Bách nhìn đôi bàn tay tiểu thư của Tú, thầm nhủ: Để xem cô biến hình thế nào với cái bếp củi đầy bồ hóng kia.
"Sao? Không làm được à?" Ánh mắt bà nội nheo lại đầy thách thức.
"Dạ không ạ! Cháu làm ngay đây ạ!" Hai giọng nói đồng thanh vang lên, hừng hực khí thế nhưng thực chất bên trong là nỗi kinh hoàng tột độ.
Gia Bách bước ra sân sau, gió núi tạt vào mặt lạnh buốt. Trước mặt hắn là một đống gỗ khổng lồ và chiếc rìu sắt rỉ sét nặng trịch. Hắn tháo chiếc đồng hồ Rolex, cẩn thận đặt lên một hòn đá sạch, rồi bắt đầu cởi áo vest. Dưới lớp sơ mi trắng muốt, đôi tất con công hiện lên rực rỡ như một lời nhắc nhở về cái hạn "Tam tai" mà hắn đang gánh.
Trong khi đó, Khả Tú bước vào gian bếp. Khói bếp hun vào mắt khiến nước mắt cô trào ra. Cô nhìn con dao cùn và cái thớt gỗ mòn vẹt, lòng thầm gào thét: Nết na gì tầm này nữa trời ơi! Cô xắn tay áo, đôi mắt to tròn lanh lợi bỗng trở nên sắc sảo. Kỹ năng ghi nhớ gia phả 18 đời bắt đầu chuyển hóa thành công thức nấu ăn siêu tốc.
Nhưng, cuộc đời đâu có dễ ăn như thế. Khi Khả Tú vừa định nhóm lửa thì một tiếng sột soạt vang lên từ góc bếp. Một con gián rừng to bằng ngón chân cái bay vèo qua mặt cô.
"Aaaaa!"
Ở sân sau, Gia Bách vừa giơ rìu lên định chẻ khúc gỗ đầu tiên thì nghe tiếng hét của Tú. Hắn giật mình, chiếc rìu rơi xuống, suýt chút nữa là đi tong bàn chân đang đi tất con công.
"Khả Tú! Cô làm cái gì thế hả?" Bách hét lên, tim đập thình thịch.
"Gián! Có gián khổng lồ!" Tú chạy xộc ra sân, mặt cắt không còn giọt máu.
Gia Bách nghe đến chữ "gián" thì lập tức nhảy phắt lên đống củi, hai tay ôm khư khư lấy chiếc rìu: "Ở đâu? Nó ở đâu? Cô đừng có mà dẫn nó ra đây!"
Đúng lúc đó, Bà nội từ trong nhà bước ra, đứng trên hiên cao nhìn xuống hai đứa trẻ đang "văng nết" tan tành. Bà không nói gì, chỉ lắc đầu một cái rồi lại rít một hơi thuốc.
"Mới thế đã loạn lên rồi. Xem ra cái vườn sâm này... còn lâu mới có chủ mới."
Gia Bách và Khả Tú đứng khựng lại. Họ nhận ra mình vừa vi phạm nguyên tắc số 1: Không được để lộ mình là hàng "fake". Nếu cứ tiếp tục thế này, 50 triệu và danh hiệu Nhân viên xuất sắc sẽ bay theo làn khói thuốc của bà nội.
Họ nhìn nhau, một thỏa thuận ngầm được thiết lập qua ánh mắt: Phải phối hợp! Nếu không cả hai cùng chết.