MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCuộc Chiến "Giữ Nết"Chương 6: Căn phòng gác mái: Một giường hai lối, ai mới là kẻ xâm lăng?

Cuộc Chiến "Giữ Nết"

Chương 6: Căn phòng gác mái: Một giường hai lối, ai mới là kẻ xâm lăng?

867 từ · ~5 phút đọc

Sau màn "chào sân" đầy dư chấn, mâm cỗ 12 món của Khả Tú cuối cùng cũng được dọn lên dưới sự giám sát ngặt nghèo của Bà Nội Quyền Lực. Nhờ kỹ năng múa dao "thượng thừa" và khả năng huy động cậu Cả vào bếp lén nhóm lửa, Tú tạm thời giữ được cái mác hiền thục, dù nhọ nồi còn dính vệt dài trên má. Trong khi đó, Gia Bách cũng hoàn thành 100 khúc củi với đôi bàn tay phồng rộp, cái sơ mi sơ mi trắng giờ đã nhuốm màu phong trần của bụi gỗ.

Nhưng thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu khi đêm buông xuống trên bản Vô Vọng.

"Nhà mình tuy rộng nhưng Tết nhất họ hàng về đông quá." Cậu Cả gãi đầu vẻ hối lỗi, chỉ tay lên chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp. "Hai em... chịu khó lên gác mái ngủ tạm nhé. Có một gian ngăn đôi bằng cái rèm, cũng kín đáo lắm."

Gia Bách nhìn cái rèm vải thô sơ mà mặt xanh như tàu lá chuối. "Về mặt logic, gian phòng này có diện tích chưa đầy 12 mét vuông. Việc ngăn đôi bằng một tấm vải không hề đảm bảo quyền riêng tư tối thiểu theo tiêu chuẩn cư trú."

Khả Tú lườm hắn cháy mặt, rồi lập tức quay sang cậu Cả, giọng dịu dàng như nước suối: "Dạ không sao đâu anh, tụi em ở thành phố quen chật chội rồi, miễn có chỗ che sương gió là tốt lắm rồi ạ."

Vừa bước lên gác mái, cánh cửa gỗ khép lại, Khả Tú lập tức "văng nết". Cô ném chiếc gối thêu hoa xuống sàn, rít qua kẽ răng: "Anh đứng đó mà logic cái gì? Tôi mới là người thiệt thòi đây này! Một tiểu thư danh giá như tôi lại phải ngủ chung phòng với cái đồ keo kiệt nhà anh sao?"

"Tiểu thư?" Gia Bách nhướng mày, thong thả cởi đôi giày tây lấm bùn, lộ ra đôi tất con công rực rỡ dưới ánh đèn dầu. "Cô quên mình vừa mới dẫm phải cái gì lúc chiều rồi à? Với lại, cô nên cảm ơn tôi vì nhờ tôi mà bà nội mới không soi ra cái món canh măng mặn chát của cô đấy."

"Anh... anh lén bỏ muối vào canh của tôi đúng không?" Tú vồ lấy cái gối, định lao vào "tới công chuyện".

"Đó gọi là khảo sát sức chịu đựng của khách hàng." Bách thản nhiên lấy ra một chiếc thước dây từ túi xách (đồ nghề chuyên dụng của chúa tiết kiệm). Hắn tỉ mỉ đo đạc rồi kẻ một đường phấn trắng ngay giữa sàn nhà, chia chiếc giường gỗ duy nhất ra làm hai nửa bằng nhau chằn chặn.

"Đây là biên giới." Bách tuyên bố. "Bên này là lãnh thổ của Gia Bách. Bên kia là của cô. Ai lấn sang một centimet sẽ bị phạt 500 nghìn trừ vào tiền thưởng cuối đơn hàng. Rõ chưa?"

Khả Tú nhìn đường phấn trắng, rồi nhìn gương mặt góc cạnh sắc sảo của tên đối thủ. Gió núi rít qua khe cửa gỗ, mang theo cái lạnh lạnh thấu xương của thung lũng. Cô co người lại, bất giác thấy cánh tay Gia Bách khẽ vòng qua phía tấm rèm để chặn gió, nhưng miệng hắn vẫn không quên buông lời cay đắng: "Đừng có mà mơ tôi sẽ nhường chăn cho cô. Tôi phải giữ sức khỏe để còn chốt đơn căn hộ."

Đêm đó, gác mái nhà họ Vương im lìm. Chỉ có tiếng mọt nghiến gỗ và tiếng gió rít. Khả Tú nằm co quắp trên nửa giường của mình, nhìn sang tấm rèm vải khẽ đung đưa. Qua ánh trăng mờ, cô thấy bóng Gia Bách vẫn đang ngồi khoanh chân, tay cầm laptop cố tìm một vạch sóng điện thoại yếu ớt.

"Này..." Tú lên tiếng, giọng hơi khàn đi vì lạnh. "Anh thực sự cần căn hộ đó đến thế à?"

Gia Bách im lặng một hồi lâu. Hắn gập máy tính lại, giọng bỗng trầm xuống, không còn vẻ mỉa mai thường thấy: "Gia đình tôi từng mất tất cả chỉ vì một quyết định đầu tư sai lầm. Tôi không muốn người thân mình phải đi thuê nhà thêm một mùa Tết nào nữa. Còn cô? Tại sao lại phải biến hình khổ sở như vậy?"

Tú nhìn lên trần nhà tối đen. "Tôi muốn chứng minh cho ba mẹ thấy, một đứa con gái ngang tàng cũng có thể tự đứng vững trên đôi chân mình... bằng nết na 'giả' nhưng tiền thưởng thật."

Hơi ấm từ hơi thở của hai kẻ xa lạ hòa vào không khí lạnh lẽo. Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu đơn hàng, họ không nhìn nhau như kẻ thù. Nhưng chỉ được ba giây, một con gián rừng từ đâu bay đậu ngay trên tấm rèm.

"GIA BÁCH! NÓ KIA KÌA!"

"Á! KHẢ TÚ, CỨU TÔI!"

Bản hợp đồng "biên giới" chính thức tan thành mây khói khi cả hai cùng nhảy chồm lên, ôm chặt lấy nhau giữa căn phòng gác mái chật hẹp, bỏ mặc cả nết na lẫn logic ra ngoài cửa sổ.