Thành phố vào lúc ba giờ sáng chìm trong một thứ màn sương đặc quánh và lạnh lẽo, che phủ những ngọn đèn đường vàng vọt trên cung đường dẫn vào Bệnh viện Đa khoa Thanh Tâm. Sự im lặng của đêm đen bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng còi hú dồn dập, chói tai của xe cấp cứu. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi, quét qua những khung cửa sổ ám bụi thời gian, báo hiệu một cuộc chiến giành giật sự sống lại bắt đầu khi cả thế giới vẫn còn đang say ngủ.
Tại phòng trực khoa Cấp cứu, Trần Vũ Duy choàng tỉnh. Anh không bật dậy ngay lập tức mà hít một hơi thật sâu để xua đi cơn mệt mỏi sau bốn tiếng trực liên tục với những ca ngộ độc thực phẩm và tai nạn nhỏ lẻ. Chiếc áo blouse treo trên giá được anh khoác vội, những ngón tay thon dài nhanh chóng cài khuy áo một cách thuần thục. Đôi giày vải mòn đế của Duy lướt nhanh trên mặt sàn gạch men lạnh ngắt, tiếng bước chân cộng hưởng với tiếng bánh xe cáng thương lăn rầm rập ngoài sảnh chờ.
“Bệnh nhân nam, 45 tuổi, tai nạn giao thông, đa chấn thương, huyết áp đang tụt nhanh, nhịp tim rời rạc!” – Tiếng nhân viên cứu hộ vang lên gấp gáp ngay khi cửa xe bật mở.
Duy tiếp nhận bệnh nhân. Mùi máu tươi lẫn với mùi xăng xe và hơi đất ẩm xộc thẳng vào khứu giác, nhưng gương mặt anh không chút biến sắc. Ánh mắt Duy sắc lạnh và tập trung cao độ, bàn tay anh ấn nhẹ lên vùng bụng của người đàn ông đang hôn mê, cảm nhận sự gồng cứng của các khối cơ – dấu hiệu của xuất huyết nội. Anh vừa đẩy cáng chạy nhanh vào phòng hồi sức, vừa liên tục đưa ra những y lệnh ngắn gọn, dứt khoát:
“Lập ngay hai đường truyền tĩnh mạch lớn! Lấy máu làm xét nghiệm khẩn, chuẩn bị bốn đơn vị hồng cầu lắng cùng nhóm. Gọi bác sĩ Quân bên Ngoại thần kinh xuống ngay, đồng tử bên trái giãn, có dấu hiệu chấn thương sọ não nặng!”
Giữa không gian hỗn loạn của tiếng máy monitor kêu tít tít, tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch và tiếng khóc xé lòng của một người phụ nữ vừa chạy tới – có lẽ là vợ bệnh nhân – Duy như một khoảng lặng kỳ lạ. Người phụ nữ ấy định lao vào nhưng bị điều dưỡng ngăn lại, bà gào lên trong tuyệt vọng: "Bác sĩ ơi, cứu nhà tôi với, ông ấy là trụ cột duy nhất..." Duy không ngoái đầu lại, nhưng đôi lông mày anh khẽ nhíu. Anh không gào thét, không cuống quýt. Sự điềm tĩnh của anh giống như một mỏ neo giữ cho cả ê-kíp không bị cuốn trôi trong cơn bão cấp cứu.
Phía bên kia hành lang, Lê Phan Hạ Vy vừa kết thúc ca trực bên khoa Nhi cũng chạy sang hỗ trợ khi nghe tiếng chuông báo động đỏ. Cô nhìn thấy bóng lưng gầy nhưng vững chãi của Duy dưới ánh đèn Led trắng xóa. Vy không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm lấy túi dịch truyền, giúp y tá giữ chặt tay bệnh nhân để lấy ven khi huyết áp của họ đã gần như bằng không. Họ làm việc với nhau bằng một sự thấu hiểu không cần lời nói, một nhịp điệu được rèn giũa qua hàng trăm đêm trắng cùng nhau từ thời còn là sinh viên nội trú.
Màn sương ngoài kia vẫn chưa tan, nhưng bên trong phòng cấp cứu, mồ hôi đã thấm đẫm lưng áo của Duy dù máy điều hòa đang chạy ở mức thấp. Sau hơn ba mươi phút hồi sức tích cực, những tiếng "tít... tít..." rời rạc của máy monitor dần trở nên đều đặn hơn. Chỉ số SpO2 bắt đầu nhích lên từ con số tử thần. Duy buông dụng cụ, đôi bàn tay anh khẽ run lên một nhịp vì phải dồn hết sức lực và sự tập trung, nhưng ánh mắt đã dịu đi đôi chút.
Anh bước ra khỏi phòng cấp cứu, tháo chiếc khẩu trang y tế đã ẩm ướt vì hơi thở gấp, hít lấy chút không khí lạnh lẽo của buổi sớm mai tràn vào qua khe cửa hành lang. Thành phố ngoài kia đã bắt đầu có những tiếng động đầu tiên của ngày mới – tiếng chổi tre của chị lao công quét rác, tiếng xe máy chở hàng ra chợ sớm. Người ta sẽ bắt đầu một ngày mới bằng những tiếng chim hót hay một ly cà phê nóng, nhưng với Duy và những người bạn ở đây, một ngày của họ không chia theo sáng tối, mà chia theo những lần nhịp tim hồi sinh.
Vũ Duy đứng lại bên bồn rửa tay, nhìn dòng nước lạnh buốt trôi đi những vệt đỏ lờ mờ còn sót lại trên kẽ tay. Vy bước đến bên cạnh, đưa cho anh một hộp sữa giấy đã cắm sẵn ống hút. "Ổn rồi chứ?" – Cô hỏi khẽ. "Tạm thời thôi. Còn phải chờ xem anh ta có vượt qua được đêm nay không." – Duy thở dài, nhấp một ngụm sữa, cảm nhận vị ngọt nhạt nhẽo trôi xuống cổ họng khô khốc.
Phía xa, hừng đông bắt đầu hửng lên, yếu ớt nhưng đủ để xuyên thấu lớp sương mù dày đặc. Ánh sáng ấy rọi vào những gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ nhưng lấp lánh một thứ niềm tin khó gọi tên. Họ là những người gác đêm của thành phố, những người đã quen với việc tiếng còi cứu thương xé toạc màn sương, để giữ lại cho cuộc đời này thêm một hơi thở.