Sáu giờ ba mươi phút sáng.
Ánh nắng sớm mai bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá bằng lăng già cỗi trong khuôn viên bệnh viện, hắt lên những dãy hành lang đã bắt đầu nhộn nhịp tiếng bước chân của người nhà bệnh nhân đi lấy nước sôi, tiếng lạch cạch của xe đẩy phát suất ăn sáng. Mùi thuốc sát trùng đặc trưng của ban đêm dần bị khỏa lấp bởi mùi xôi gấc, bánh mì và khói bếp từ mấy hàng quán vỉa hè phía sau cổng phụ.
Duy và Vy ngồi bệt xuống hàng ghế đá dưới gốc cây xà cừ lớn, nơi duy nhất trong bệnh viện mà họ có thể tạm thời quên đi những âm thanh chát chúa của máy móc. Duy tựa đầu vào thân cây, đôi mắt nhắm nghiền, quầng thâm lộ rõ trên gương mặt thanh tú. Hộp sữa Vy đưa lúc nãy đã cạn, anh vẫn cầm nó trong tay như một thói quen.
"Này, dậy đi. Quân xuống kìa." Vy khẽ huých tay Duy.
Từ phía sảnh chính, một dáng người cao ráo bước ra. Nguyễn Hoàng Quân, bác sĩ khoa Ngoại thần kinh, vẫn mặc nguyên bộ đồ phẫu thuật màu xanh thẫm, chiếc mũ vải che kín mái tóc hơi rối. Quân tháo khẩu trang, để lộ gương mặt góc cạnh có chút phong trần và đôi mắt rực sáng dù vừa trải qua hơn ba tiếng đồng hồ tập trung cao độ trên bàn mổ.
"Ca lúc nãy sao rồi?" Duy mở mắt, giọng khàn đặc.
Quân ngồi xuống cạnh hai người, vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu răng rắc. "Xong rồi. Tụ máu dưới màng cứng, may mà ông đưa vào kịp, chậm năm phút nữa là tôi cũng chịu chết. Nhưng mà..." Quân dừng lại, tặc lưỡi. "Chân trái dập nát quá, có lẽ sau này không đi lại bình thường được. Trụ cột gia đình mà thế thì cũng khổ."
Cả ba rơi vào im lặng. Đó là nỗi buồn hậu phẫu thường trực của những người làm ngành y: Họ cứu được mạng sống, nhưng đôi khi không cứu được cuộc đời của bệnh nhân.
"Thôi, đừng có bày ra cái mặt đưa đám đó nữa." Một giọng nói lảnh lót vang lên. Phạm Minh Anh, nữ bác sĩ khoa Sản, bước tới với hai túi nilon lỉnh kỉnh đồ ăn. Theo sau cô là Bùi Quốc Nam, bác sĩ khoa Hồi sức tích cực (ICU), người lúc nào cũng lẳng lặng cầm đồ giúp các chị em.
Minh Anh đặt phịch túi đồ lên ghế đá, hào hứng: "Hủ tiếu Nam Vang đặc biệt, quán bà Sáu đầu ngõ mới mở. Tôi với Nam phải xếp hàng mãi mới mua được đấy. Ăn nhanh đi rồi còn vào giao ban."
Nam mở từng hộp hủ tiếu, mùi nước dùng thơm nồng, béo ngậy tỏa ra khiến cái bụng rỗng của cả nhóm bắt đầu biểu tình. Duy cầm đôi đũa tre, hít hà mùi thơm của hành phi và tiêu đen. Đã lâu lắm rồi họ mới có một buổi sáng tụ tập đầy đủ năm người như thế này.
"Đêm qua bên Sản có gì mới không?" Vy vừa thổi sợi hủ tiếu vừa hỏi.
Minh Anh cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh: "Ba ca sinh thường, một ca mổ đẻ. Có một bé trai nặng 3,8kg, khóc to đến mức át cả tiếng còi cứu thương của ông Duy luôn. Nhìn mấy đứa trẻ chào đời, tự nhiên thấy bao nhiêu mệt mỏi của ca trực 24 giờ tan biến hết."
"Còn bên ICU thì sao, Nam?" Duy quay sang cậu bạn ít nói nhất nhóm.
Nam đang tỉ mẩn gắp mấy miếng ớt bỏ ra ngoài cho Vy vì biết cô không ăn cay được, anh ngẩng lên, khẽ thở dài: "Vẫn vậy thôi. Giường lúc nào cũng kín. Có cụ giáo già nằm nửa năm nay rồi, sáng nay vừa nắm tay tôi bảo: 'Bác sĩ ơi, cho tôi về đi, tôi nhớ mùi trà của bà nhà quá'. Nghe xong mà thắt lòng."
Câu chuyện của họ cứ thế tiếp diễn, xen lẫn giữa những thuật ngữ y khoa khô khan là những rung động rất đỗi con người. Họ kể về việc bị người nhà mắng oan, về chiếc giường tầng chật chội trong phòng trực, hay về việc đôi giày của Duy đã mòn đến mức nào. Dưới gốc cây già, năm con người ấy không phải là những vị cứu tinh áo trắng, họ chỉ là những người trẻ đang nỗ lực đi tìm ý nghĩa của cuộc sống giữa ranh giới mong manh của tử sinh.
Duy vừa gắp một miếng thịt lên, chưa kịp đưa vào miệng thì chiếc máy nhắn tin gắn bên hông bỗng rung lên bần bật. Cùng lúc đó, điện thoại của Quân và Nam cũng đổ chuông liên hồi.
"Báo động đỏ! Có vụ cháy chung cư ở quận 4, nạn nhân đang được chuyển về đây hàng loạt!" – Giọng chị y tá trưởng vang lên trong điện thoại của Duy, gắt gao và hối hả.
Duy buông đũa. Hộp hủ tiếu mới ăn được vài miếng vẫn còn bốc khói nghi ngút trên ghế đá. Quân đứng bật dậy, chiếc mũ phẫu thuật chưa kịp cất đi lại được kéo xuống. Vy nhanh chóng thu dọn vỏ hộp sữa, gương mặt hiền lành lúc nãy lập tức trở nên sắc sảo, chuyên nghiệp.
"Đi thôi!" Duy nói ngắn gọn.
Năm người họ chạy vụt đi theo năm hướng khác nhau về phía các khoa của mình. Bữa sáng dang dở bỏ lại phía sau, cũng như giấc ngủ mà họ hứa hẹn sẽ bù đắp cho bản thân. Ánh nắng lúc này đã bắt đầu gắt hơn, chiếu rọi những bóng áo trắng đang lao đi giữa dòng người.
Ca trực 24 giờ thực chất chưa bao giờ kết thúc khi đồng hồ điểm 7 giờ sáng. Với họ, mỗi giây phút trôi qua đều là một cuộc chạy đua mà vạch đích chính là nhịp thở của một con người xa lạ. Tiếng còi cứu thương lại hú vang từ phía cổng xa, và trận chiến mới – dữ dội hơn, khốc liệt hơn – chính thức bắt đầu.