MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCUỘC CHIẾN Y ĐỨCChương 3

CUỘC CHIẾN Y ĐỨC

Chương 3

1,048 từ · ~6 phút đọc

Sảnh khoa Cấp cứu lúc tám giờ sáng không khác gì một bãi chiến trường. Mùi khét của vải cháy, mùi da thịt bị bỏng và mùi hắc ín từ hiện trường vụ hỏa hoạn tràn vào, lấn át cả mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện. Những tiếng la hét, tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch và tiếng gào khóc của thân nhân tạo nên một bản nhạc hỗn loạn đến nghẹt thở.

Duy đứng giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, hai tay bám chặt vào thành cáng của một bệnh nhân vừa được đưa xuống từ xe cứu thương thứ sáu. Gương mặt anh lúc này không còn chút vẻ mệt mỏi của ca trực đêm, thay vào đó là một sự tập trung đến lạnh lùng.

"Triage! (Phân loại bệnh nhân)" – Duy hô lớn, giọng đanh thép át cả tiếng ồn – "Ca này thẻ đỏ, đưa thẳng vào phòng hồi sức số 1! Ca kia thẻ vàng, chuyển sang khu vực theo dõi tích cực ngay!"

Trước mặt Duy lúc này là một nam thanh niên khoảng chừng ngoài hai mươi tuổi. Toàn thân cậu ta bị phủ một lớp bồ hóng đen kịt, tóc cháy sém, và nghiêm trọng nhất là những mảng da bong tróc đỏ rực vì bỏng nhiệt độ cao. Trên ngực áo của cậu ta, một dải băng cứu thương tạm thời dính đầy máu và tro than, không có giấy tờ tùy thân, không điện thoại, cũng chẳng có ai đi cùng để gọi tên.

"Bệnh nhân không số 01," Duy lẩm bẩm khi ghi nhanh vào phiếu tiếp nhận.

"Duy! Ca này nặng quá, nội khí quản không đặt được do đường hô hấp bị phù nề vì hít phải khói nóng!" – Tiếng một điều dưỡng vang lên đầy lo lắng.

Duy lao đến, quan sát thật nhanh. Lồng ngực của chàng trai trẻ phập phồng yếu ớt, những tiếng rít lên đau đớn kẹt lại nơi cổ họng đã sưng tấy. Ánh mắt Duy lướt qua đôi bàn tay của bệnh nhân – chúng bị bỏng nặng nhất, lớp da lòng bàn tay gần như không còn. Một nhân viên cứu hộ chạy theo sau tiếp lời: "Cậu này là người hùng đấy bác sĩ. Cậu ta đã lao vào đám cháy cứu được ba đứa nhỏ ra ngoài, đến lần cuối định vào cứu thêm một cụ già thì sàn nhà sập..."

Một thoáng lặng đi trong mắt Duy. Anh nhìn "bệnh nhân không số" đang nằm đó, chiến đấu với tử thần sau khi vừa cho đi tất cả sự sống của mình.

"Mở khí quản cấp cứu ngay tại giường!" – Duy ra lệnh.

Anh không đợi đưa vào phòng mổ. Thời gian không tính bằng phút nữa, mà tính bằng từng giây không khí đi vào phổi bệnh nhân. Vy từ khu vực tiếp nhận bệnh nhi cũng vừa chạy sang, gương mặt cô lấm lem vết bẩn nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt chuẩn bị dụng cụ hỗ trợ Duy.

"Để em giữ đầu cho," Vy nói khẽ, đôi mắt cô chạm vào ánh mắt quyết đoán của Duy. Chỉ một giây thôi, họ tiếp thêm sức mạnh cho nhau.

Duy cầm dao mổ, đôi bàn tay thường ngày vốn mềm mại giờ đây vững chãi như bàn thạch. Một đường rạch dứt khoát ở vùng cổ, máu thấm đỏ đôi găng tay trắng. Khi ống nội khí quản được đặt vào và tiếng máy thở bắt đầu kêu nhịp nhàng theo lồng ngực đang phập phồng của bệnh nhân, Duy mới dám thở phào một hơi nhẹ.

Nhưng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Những bệnh nhân khác vẫn liên tiếp được đưa vào. Duy di chuyển như một con thoi, từ giường bệnh này sang giường bệnh khác. Anh quên mất mình chưa ăn sáng, quên mất đôi chân đã đứng liên tục mười mấy tiếng đồng hồ. Trong tâm trí anh lúc này chỉ còn là những con số: huyết áp, nhịp tim, nồng độ oxy.

Đến giữa trưa, khi dòng bệnh nhân bắt đầu thưa dần, Duy quay lại giường của "bệnh nhân không số". Chàng trai vẫn hôn mê sâu. Trong lúc làm vệ sinh vết thương để chuẩn bị chuyển lên khoa Hồi sức tích cực cho Nam, Duy tình cờ thấy một vật gì đó bị kẹt cứng trong bàn tay đang co quắp của bệnh nhân.

Đó là một chiếc móc khóa hình gấu bông nhỏ xíu, đã bị lửa làm nóng chảy một nửa nhưng vẫn còn thấy rõ màu hồng nhạt. Có lẽ đó là thứ mà một trong ba đứa trẻ cậu cứu được đã trao vào tay cậu như một lời cảm ơn cuối cùng trước khi cậu ngã xuống.

Duy cẩn thận lấy chiếc móc khóa ra, bọc vào một túi nilon nhỏ rồi ghi lên đó: "Vật dụng của Bệnh nhân không số 01".

"Tên cậu là gì nhỉ?" Duy tự hỏi thầm khi nhìn vào khuôn mặt bị băng bó kín mít kia. Ở bệnh viện này, đôi khi danh tính không quan trọng bằng sự tồn tại của một nhịp đập.

Hạ Vy bước đến bên cạnh, đặt tay lên vai Duy. "Cậu ấy sẽ ổn thôi, đúng không Duy?"

Duy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương buổi sáng đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho cái nắng gắt của buổi trưa thành phố. "Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể, Vy ạ. Giờ thì phải chờ cậu ấy tự mình chiến đấu thôi."

Anh bước ra hành lang, ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo ngay cạnh cửa phòng cấp cứu. Minh Anh và Quân cũng vừa hoàn thành ca mổ, họ lảo đảo bước tới, ngồi xuống cạnh anh. Không ai nói với ai lời nào, họ chỉ tựa vào vai nhau, tận hưởng một phút yên tĩnh hiếm hoi giữa hai kịch bản sống và chết.

Dưới ánh đèn hành lang trắng xóa, năm chiếc áo blouse không còn trắng tinh khôi mà lốm đốm những vết máu và tro than. Nhưng chính trong khoảnh khắc tồi tệ đó, họ trông giống như những người anh hùng đời thực nhất – những người gác cổng cho sự sống, ngay cả khi chính họ cũng đang kiệt sức đến tận cùng.