Buổi chiều tại khoa Nhi thường mang một âm thanh rất đặc trưng: tiếng trẻ con khóc đòi về, tiếng tivi phát những bản nhạc hoạt hình vui nhộn và tiếng bước chân tất bật của các bà mẹ. Thế nhưng, chiều nay, không gian ấy lại bao trùm bởi một sự im lặng nặng nề đến lạ thường.
Mùi khói từ vụ cháy chung cư ban sáng dường như vẫn còn ám vào tóc, vào da thịt của những đứa trẻ được đưa về đây. Lê Phan Hạ Vy đứng ở quầy điều trực, lật giở từng trang bệnh án. Đôi mắt cô đỏ hoe, không phải vì khói, mà vì thiếu ngủ và vì những gì cô vừa chứng kiến. Trong số các nạn nhân nhí, có những đứa trẻ chỉ mới biết đi, chúng nằm đó, gương mặt lấm lem bồ hóng, thở dốc qua chiếc mặt nạ oxy quá khổ so với khuôn mặt nhỏ nhắn.
Vy lấy từ trong túi áo blouse ra một nắm kẹo mút nhiều màu sắc. Đây là "vũ khí bí mật" của cô, là thứ giúp cô làm thân với những bệnh nhân nhí sợ kim tiêm hay sợ bác sĩ. Cô bước đến giường số 5, nơi bé Bông – một trong ba đứa trẻ được "người hùng không số" cứu ra – đang ngồi bó gối, đôi mắt to tròn ngây dại nhìn vào khoảng không vô định.
"Bông ơi, bác sĩ Vy có quà cho con này. Kẹo dâu mà con thích nhất đây." – Vy cố gắng giữ giọng mình thật nhẹ nhàng, ấm áp.
Bé Bông không quay lại. Cô bé không khóc, cũng chẳng đòi mẹ. Đôi bàn tay nhỏ xíu của em vẫn còn quấn băng trắng toát vì những vết bỏng nhẹ, cứ bấu chặt vào mép chăn. Vy ngồi xuống cạnh giường, bóc vỏ viên kẹo, đưa tới trước mặt em. Nhưng đáp lại nỗ lực của cô chỉ là sự im lặng đến đáng sợ.
"Kẹo không ngọt hả bác sĩ?" – Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
Vy quay đầu lại, là Duy. Anh đã thay một bộ blouse sạch hơn, nhưng gương mặt vẫn lộ rõ vẻ phờ phạc. Duy bước đến, nhìn bé Bông rồi nhìn túi kẹo trên tay Vy. Anh hiểu, với những đứa trẻ vừa bước ra từ lằn ranh sinh tử và mất đi người thân – bà ngoại của Bông đã không kịp thoát ra – thì vị ngọt của đường không còn đủ sức xoa dịu tâm hồn chúng nữa.
"Con bé bị sốc tâm lý sau sang chấn," Vy nói khẽ, giọng cô run lên. "Nó không chịu ăn, không chịu nói, thậm chí từ lúc vào viện đến giờ chưa hề chớp mắt một cách bình thường. Tớ đã thử đủ cách, nhưng dường như kẹo ngọt của tớ chẳng còn tác dụng gì nữa rồi."
Duy không nói gì, anh từ từ ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với bé Bông. Anh không đưa kẹo, cũng không dỗ dành bằng những lời sáo rỗng. Anh lấy từ trong túi nilon ra một vật dụng: chiếc móc khóa hình gấu bông hồng bị cháy sém mà anh đã nhặt được từ tay "bệnh nhân không số".
"Bông nhìn này," Duy đặt chiếc móc khóa lên tay em. "Chú ấy nhờ bác sĩ gửi lại cho con. Chú ấy bảo con là một cô bé rất dũng cảm."
Lúc này, đôi đồng tử của bé Bông mới khẽ động đậy. Em nhìn vào con gấu bông đã biến dạng, rồi nhìn vào bàn tay Duy. Một giây, hai giây... rồi bất chợt, một tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa ra khỏi lồng ngực nhỏ bé. Bông ôm chặt lấy con gấu, gục đầu vào vai Vy mà khóc nức nở. Tiếng khóc ấy xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của khoa Nhi, đau đớn nhưng lại khiến Vy thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì, khi một đứa trẻ biết khóc, nghĩa là nó đã bắt đầu biết đau. Và biết đau, chính là bước đầu tiên để chữa lành.
Vy ôm chặt lấy cô bé, mặc cho nước mắt và bồ hóng dính đầy lên vai áo mình. Cô nhìn Duy qua làn nước mắt, gật đầu thay cho lời cảm ơn. Duy chỉ mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy mệt mỏi nhưng thanh thản.
Buổi chiều dần tàn, nắng quái xiên khoai hắt những vệt dài qua cửa sổ bệnh viện. Vy dỗ dành cho Bông ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Cô đứng dậy, cất nắm kẹo mút vào túi. Cô nhận ra rằng, trong thế giới của những người mặc áo trắng, đôi khi thuốc tốt nhất không phải là kháng sinh, cũng không phải là những viên kẹo ngọt, mà là sự thấu cảm và những mảnh ghép ký ức được nhặt nhạnh từ đống đổ nát.
Ở góc hành lang, Nam và Minh Anh cũng vừa sang. Năm người họ lại đứng đó, tựa vào lan can, nhìn xuống sân bệnh viện nơi những thân nhân đang ngồi chờ đợi.
"Ngày mai sẽ là một ngày dài," Minh Anh thở dài, tựa đầu vào vai Vy.
"Chúng ta vẫn còn 56 ngày trực nữa trước khi kết thúc đợt tăng cường này," Nam tính toán một cách khô khan nhưng lại khiến cả nhóm bật cười.
Tiếng cười của họ nhỏ bé và lọt thỏm giữa cái mênh mông của bệnh viện, nhưng nó đủ để sưởi ấm những trái tim đang dần chai sạn vì chứng kiến quá nhiều mất mát. Vy nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ cái ôm của bé Bông. Cô biết, tối nay cô sẽ lại mất ngủ, nhưng đó không phải là nỗi lo sợ, mà là sự chuẩn bị cho một hành trình chữa lành dài phía trước.
Vì dưới ánh đèn phòng mổ hay trong những góc nhỏ của khoa Nhi, sự sống luôn là một điều kỳ diệu cần được bảo vệ, bằng cả y thuật lẫn những trái tim biết đau cùng nỗi đau của người khác.