Mười một giờ đêm.
Sau một ngày dài nghẹt thở vì vụ hỏa hoạn, Bệnh viện Đa khoa Thanh Tâm cuối cùng cũng trả lại một chút tĩnh lặng hiếm hoi. Những hành lang sáng choang đèn LED giờ chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy rì rì và bước chân đều đặn của các điều dưỡng đi tuần đêm.
Trên tầng 7, cuối dãy hành lang cũ kỹ của khoa Ngoại – nơi đáng lẽ là kho chứa đồ bỏ hoang – có một cánh cửa sắt gỉ sét dẫn ra một ban công nhỏ. Đây là "lãnh địa" riêng của nhóm năm người, một góc khuất mà ngay cả giám đốc bệnh viện cũng chẳng buồn để tâm tới. Từ đây nhìn xuống, thành phố như một dải lụa được dệt bằng những đốm sáng xa hoa, đối lập hoàn toàn với mùi thuốc sát trùng và hơi thở của bệnh tật phía sau cánh cửa sắt.
Duy là người đến đầu tiên. Anh cởi chiếc áo blouse trắng vắt vẻo trên vai, chỉ còn lại chiếc áo thun xanh sờn cũ. Anh ngồi bệt xuống sàn xi măng, tựa lưng vào bức tường rêu phong, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không.
Cạch.
Tiếng cửa sắt rít lên. Quân bước ra, tay cầm theo hai lon cà phê chệch choạng. Anh ném một lon cho Duy rồi ngồi xuống bên cạnh, chân duỗi thẳng ra một cách thoải mái.
"Ca mổ cuối cùng xong lúc mười giờ rưỡi. Suýt thì tôi ngủ quên luôn trên bục rửa tay," Quân nói, giọng khàn đặc nhưng vẫn pha chút ngạo nghễ thường thấy.
"Cậu ấy sao rồi? Bệnh nhân 'không số' ấy?" Duy hỏi, tay khui lon cà phê.
"Chuyển lên ICU cho thằng Nam rồi. Não ổn, nhưng phần mềm và hô hấp thì... phải chờ xem ý trời." Quân nhấp một ngụm cà phê, thở dài. "Này Duy, ông có bao giờ nghĩ chúng mình điên không? Mười năm trước hứa với nhau sẽ cùng làm một chỗ, để rồi giờ mười năm sau, cứ đêm xuống là lại tụ tập ở cái xó xỉnh đầy muỗi này để húp cà phê hộp."
Duy chưa kịp trả lời thì cánh cửa lại mở. Lần này là Minh Anh, Vy và Nam. Nam khệ nệ bê theo một chiếc thùng xốp nhỏ, bên trong là năm bát mì tôm úp vội, khói bốc lên nghi ngút giữa cái se lạnh của sương đêm.
"Điên chứ! Không điên sao làm bác sĩ được," Minh Anh lên tiếng, cô tháo chiếc kẹp tóc, để mái tóc dài xõa xuống vai cho nhẹ nhõm. "Nhưng nếu không có cái xó này, chắc tôi phát hỏa vì mấy lão sếp ở khoa Sản mất."
Năm người họ ngồi vây quanh chiếc thùng xốp. Khói mì tôm hòa quyện với mùi cà phê rẻ tiền tạo nên một thứ hương vị của sự an ủi. Họ không nói về y thuật, không nói về những ca mổ thành công hay thất bại. Họ nói về những chuyện không đầu không cuối.
Vy khẽ kể về bé Bông đã chịu ngủ ngoan. Nam nói về việc anh vừa mới sắm một bộ nồi mới nhưng chẳng có thời gian mà nấu một bữa ra hồn. Quân thì càm ràm về việc đôi giày thể thao của mình bị dính máu không giặt sạch được. Những câu chuyện vặt vãnh ấy giống như những sợi chỉ nhỏ, khâu vá lại những tâm hồn vừa bị rách nát sau một ngày đối mặt với quá nhiều bi kịch.
"Này," Duy bỗng lên tiếng, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt của những người bạn thân nhất. "Cảm ơn vì đã ở đây."
Cả nhóm lặng đi một giây. Vy mỉm cười, đôi mắt lấp lánh dưới ánh trăng khuyết: "Bọn mình không ở đây thì ở đâu được nữa? Ngoài kia người ta gọi tụi mình là bác sĩ, là cứu tinh. Chỉ có ở cái ban công này, tụi mình mới được làm người bình thường, được mệt, được than vãn và được quyền... thấy sợ hãi."
Nam gật đầu, anh chia cho mỗi người một chiếc xúc xích nhỏ – "phần thưởng" anh giấu trong túi áo. "Ăn đi, mai tám giờ sáng lại giao ban rồi. Ca trực 24 giờ của chúng ta... thực ra là một vòng lặp không bao giờ kết thúc."
Tiếng cười khẽ vang lên giữa màn đêm. Thành phố dưới kia vẫn rực rỡ, người ta vẫn yêu nhau, cãi vã, và ngủ say, không hề biết rằng ở một góc ban công cũ kỹ, có năm con người đang âm thầm sạc lại năng lượng cho trái tim mình để sáng mai lại tiếp tục khoác lên mình chiếc áo trắng, đứng ở ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh của sương sớm nhưng lại khiến họ thấy tỉnh táo lạ kỳ. Dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ hành lang, năm cái bóng đổ dài trên sàn ban công, quyện vào nhau, vững chãi như một lời cam kết thầm lặng rằng: Dù thế giới ngoài kia có sụp đổ, họ vẫn sẽ luôn có một nơi để trở về, một góc ban công để tựa vào nhau mà thở.