Bảy giờ ba mươi phút sáng, ánh nắng sớm rọi thẳng vào dãy hành lang dẫn đến khu vực phòng mổ trung tâm. Nguyễn Hoàng Quân đứng trước bồn rửa tay tự động, dòng nước lạnh buốt chảy qua kẽ tay, nhưng tâm trí anh lại đang nóng rực bởi những tấm phim cộng hưởng từ (MRI) vừa xem lúc nãy.
Đây chính thức là ca đại phẫu đầu tiên của Quân kể từ khi anh chuyển từ một bệnh viện quốc tế danh tiếng về Thanh Tâm – một bệnh viện công lập vốn đã có những quy tắc già cỗi. Sự xuất hiện của một "tay kéo vàng" trẻ tuổi, ngông nghênh như Quân đã khiến không ít bác sĩ kỳ cựu ở đây xì xào.
Bệnh nhân là bà cụ giáo già mà Nam từng nhắc tới, người có khối u não nằm ở vị trí cực kỳ hiểm hóc, chèn ép vào dây thần kinh thị giác và vận động. Nhiều bác sĩ trước đó đã từ chối phẫu thuật vì tỷ lệ thành công chưa đến 30%. Nhưng Quân đã nhận. Không phải vì anh muốn chứng tỏ mình là người hùng, mà vì ánh mắt khẩn thiết của bà cụ khi nắm tay anh: "Bác sĩ ơi, tôi muốn nhìn thấy mặt cháu nội một lần trước khi nhắm mắt".
"Quân, cậu có chắc không? Thiết bị ở đây không hiện đại bằng nơi cũ của cậu đâu." Duy bước đến đứng cạnh Quân, tay cũng đang sát khuẩn để chuẩn bị cho một ca tiểu phẫu khác.
Quân không nhìn Duy, ánh mắt anh vẫn đóng đinh vào dòng nước. "Thiết bị là công cụ, bàn tay mới là quyết định. Nếu cứ sợ thiết bị cũ mà không làm, thì bà cụ đó sẽ không bao giờ có cơ hội nhìn thấy ánh sáng nữa."
Duy vỗ vai bạn, nhẹ nhàng nhưng đầy tin tưởng: "Đừng để cái 'ngông' lấn át cái 'tâm'. Cẩn trọng đấy."
Bước vào phòng mổ, không khí lập tức trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Tiếng máy monitor kêu tít tít đều đặn, mùi ozone và cồn tràn ngập. Quân hít một hơi thật sâu qua lớp khẩu trang. Anh yêu cái cảm giác này – khi thế giới bên ngoài biến mất, chỉ còn lại anh, bệnh nhân và ánh đèn mổ rực sáng trên cao.
"Nhạc đi." Quân ra lệnh ngắn gọn.
Một bản Rock ballad sôi động vang lên từ chiếc loa nhỏ ở góc phòng. Đây là thói quen kỳ lạ của Quân. Anh bảo nhạc mạnh giúp anh tập trung tối đa, giúp đôi tay anh trở nên sắc lạnh và chính xác như một cỗ máy.
Ca mổ bắt đầu. Quân cầm dao mổ, một đường rạch dứt khoát trên da đầu. Từng lớp mô được bóc tách, từng mạch máu nhỏ được đốt điện cầm máu kỹ lưỡng. Khi màng não được mở ra, khối u xám xịt, sần sùi lộ ra như một con quái vật đang hút cạn sự sống của bà cụ.
Cả phòng mổ im phăng phắc. Các y tá và bác sĩ phụ tá nín thở dõi theo từng cử động của Quân. Anh sử dụng kính hiển vi phẫu thuật, tỉ mẩn tách khối u ra khỏi những sợi thần kinh mỏng manh như tơ nhện. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Quân, chảy xuống sát mi mắt nhưng anh không hề chớp mắt. Một cú sảy tay nhỏ chỉ bằng một phần mười milimet cũng có thể khiến bệnh nhân liệt nửa người hoặc mù lòa vĩnh viễn.
Bỗng nhiên, máy monitor báo động vang lên dồn dập. "Huyết áp tụt! Bệnh nhân bị mất máu đột ngột ở vùng sâu!" – Tiếng bác sĩ gây mê vang lên gấp gáp.
Quân nghiến răng. Một mạch máu nuôi u bị vỡ. Máu bắt đầu tràn ra, che khuất tầm nhìn qua kính hiển vi. Trong khoảnh khắc đó, sự ngạo nghễ thường ngày biến mất, thay vào đó là một Quân đầy bản lĩnh nhưng cũng đầy lo âu.
"Gạc! Hút liên tục! Đừng để máu tràn vào vùng tiểu não!" – Anh quát khẽ.
Đôi bàn tay Quân bắt đầu chuyển động với tốc độ chóng mặt nhưng vẫn giữ được độ chính xác tuyệt đối. Anh không nhìn vào màn hình, mà cảm nhận bằng xúc giác của một người thợ lành nghề. Một phút, hai phút... thời gian trôi qua như dài vô tận. Cuối cùng, tiếng máy monitor dần ổn định trở lại. Quân đã kẹp được mạch máu vỡ.
Năm tiếng đồng hồ sau.
Quân bước ra khỏi phòng mổ, đôi chân như muốn khuỵu xuống. Anh tháo chiếc khẩu trang y tế ướt đẫm, mái tóc bết lại vì mồ hôi. Ngoài hành lang, Nam đang đứng chờ sẵn với một chai nước lạnh.
"Sao rồi?" Nam hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
Quân không trả lời ngay, anh nốc cạn chai nước rồi mới nở một nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ. "U đã lấy hết. Các dây thần kinh vẫn nguyên vẹn. Ngày mai, bà cụ có thể nhìn thấy cháu nội của mình rồi."
Nam thở phào, vỗ mạnh vào lưng Quân. "Giỏi lắm, đồ kiêu ngạo!"
Quân nhìn xuống bàn tay mình vẫn còn hơi run rẩy. Anh nhận ra rằng, ở bệnh viện mới này, với những thiết bị cũ kỹ này, anh đã học được một bài học quý giá hơn cả kỹ thuật: Đó là niềm tin. Bà cụ đã tin anh, và các bạn của anh đã tin anh.
Chiều hôm đó, Quân không đi ngủ bù. Anh lặng lẽ đến bên giường bệnh của bà cụ, quan sát nhịp thở bình yên của bà. Anh hiểu rằng, đây mới là ca phẫu thuật đầu tiên anh thực sự "thắng" – không phải thắng một khối u, mà là thắng được chính cái tôi ngạo mạn của mình để trở thành một bác sĩ thực thụ của Thanh Tâm.