Khác với không khí căng thẳng, sặc mùi khói và máu ở khoa Cấp cứu của Duy hay sự lạnh lẽo của phòng mổ Ngoại thần kinh bên Quân, khoa Sản của Minh Anh luôn tràn ngập một thứ mùi rất đặc trưng: mùi phấn rôm, mùi sữa và tiếng khóc oa oa của những sinh linh mới chào đời. Nhưng với Minh Anh, tiếng khóc ấy đôi khi không chỉ là niềm hạnh phúc, mà còn là sự khởi đầu của những nỗi đau âm ỉ.
Tám giờ tối, khoa Sản đón một ca cấp cứu. Một sản phụ trẻ măng, gương mặt còn búng ra sữa, được đưa vào trong tình trạng dọa sinh non ở tuần thứ 28. Cô gái đi một mình, chiếc váy bầu sờn cũ dính đầy bùn đất, đôi mắt thất thần không một giọt nước mắt, chỉ có đôi bàn tay run rẩy bám chặt vào vạt áo của Minh Anh.
“Bác sĩ… cứu con em… em không có tiền, nhưng xin bác sĩ cứu nó…” – Giọng cô gái thều thào, nhỏ đến mức Minh Anh phải cúi sát tai mới nghe thấy.
Minh Anh nhanh chóng kiểm tra lâm sàng. Tình trạng không hề khả quan. Sản phụ bị suy dinh dưỡng nặng, tiền sản giật khiến huyết áp tăng vọt. Cô quay sang y tá, giọng dứt khoát: “Chuẩn bị phòng mổ cấp cứu ngay. Gọi khoa Nhi cho bác sĩ Vy chuẩn bị lồng ấp. Đứa trẻ này cần hỗ trợ đặc biệt.”
Trong khi chờ đợi chuẩn bị, Minh Anh lặng lẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô gái trẻ. Là một người phụ nữ mạnh mẽ, luôn tỏ ra sắc sảo và thực tế, nhưng mỗi khi đứng trước những người mẹ đơn độc như thế này, lớp vỏ bọc của Minh Anh lại nứt ra một mảng lớn. Cô biết, đằng sau mỗi ca sinh nở không phải lúc nào cũng là hoa hồng và quà tặng, mà là những góc khuất nghiệt ngã của số phận.
Ca mổ diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối. Minh Anh tập trung cao độ, từng thao tác khéo léo và nhanh nhẹn. Khi đứa bé được nhấc ra khỏi bụng mẹ, nó nhỏ xíu, chỉ bằng hai bàn tay của Minh Anh cộng lại, tím tái và không hề cất tiếng khóc.
Cả phòng mổ nín thở. Minh Anh nhanh chóng hút dịch, kích thích lòng bàn chân đứa trẻ. Một giây, hai giây… mười giây trôi qua như cả một thế kỷ. Rồi, một tiếng khóc yếu ớt như tiếng mèo kêu vang lên. Hạ Vy đã đợi sẵn bên cạnh, nhanh chóng tiếp nhận đứa bé để đưa vào lồng ấp.
“Nó sống rồi, Minh Anh ạ.” – Vy nói khẽ qua lớp khẩu trang, ánh mắt đầy khích lệ.
Minh Anh gật đầu, nhưng nỗi lo trong lòng cô vẫn chưa vơi. Cô quay lại hoàn tất ca mổ cho người mẹ. Khi cô gái trẻ tỉnh lại sau cơn mê, câu đầu tiên cô hỏi không phải là con trai hay con gái, mà là: “Con em… nó có phải chịu khổ không bác sĩ?”
Minh Anh đứng lặng người bên giường bệnh. Cô nhìn thấy tập hồ sơ bệnh nhân vẫn còn trống phần tên người cha, nhìn thấy bộ quần áo cũ kỹ mà cô y tá vừa thay ra cho sản phụ. Cơn giận và sự thương xót trộn lẫn vào nhau. Cô giận kẻ đã bỏ rơi hai mẹ con, và xót cho một mầm sống vừa chào đời đã phải mang thân phận "con không cha".
Cô bước ra khỏi phòng bệnh, tháo khẩu trang, ngồi sụp xuống hành lang vắng lặng của khoa Sản. Những giọt nước mắt mà cô đã cố kìm nén suốt cả ca trực bỗng chốc rơi lã chã trên má. Minh Anh vốn là người hay cười, hay nói nhất nhóm, nhưng ít ai biết cô lại là người dễ mủi lòng nhất trước những thân phận đàn bà.
Một lon cà phê ấm áp bất ngờ áp nhẹ vào má cô. Minh Anh ngước lên, là Nam. Anh không nói gì, chỉ ngồi xuống cạnh cô, đưa cho cô một tờ khăn giấy sạch. Nam luôn như vậy, anh không giỏi an ủi bằng lời nói, nhưng anh luôn xuất hiện đúng lúc Minh Anh cần một điểm tựa nhất.
“Lại khóc vì bệnh nhân à?” – Nam hỏi khẽ.
“Họ khổ quá Nam ạ.” – Minh Anh sụt sịt, lau nước mắt. “Đứa bé chỉ nặng 1,1kg. Người mẹ thì chẳng có gì ngoài một trái tim tội nghiệp. Tại sao thế giới này lại bất công với phụ nữ đến thế?”
Nam nhìn ra phía cửa sổ, nơi ánh đèn đường hắt lên những vệt sáng nhạt nhòa. “Thế nên họ mới cần những bác sĩ như bà. Bà không chỉ đưa đứa trẻ ra đời, bà còn cho người mẹ ấy niềm tin để tiếp tục sống. Đó chẳng phải là điều tuyệt vời nhất sao?”
Minh Anh tựa đầu vào vai Nam, hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh. Tiếng khóc của những đứa trẻ khác lại vang lên từ phía phòng sau sinh. Cô nhận ra rằng, dù cuộc đời có nghiệt ngã đến đâu, thì mỗi nhịp thở mới được bắt đầu dưới đôi bàn tay cô vẫn là một phép màu.
Cô đứng dậy, chỉnh lại cổ áo blouse, đôi mắt dù vẫn còn đỏ nhưng đã lấy lại vẻ kiên định thường ngày. Cô còn phải vào xem tình trạng vết mổ của cô gái kia, còn phải dặn dò Vy chăm sóc kỹ cho "chiến binh nhỏ" 1,1kg ấy.
Trong phòng hộ sinh, đèn vẫn sáng. Một cuộc đời mới đã bắt đầu, dù đầy giông bão, nhưng ít nhất, nó đã không bị bỏ rơi dưới ánh mắt của Minh Anh.