Cơn mưa cuối mùa thu ở Sài Gòn ập đến bất ngờ vào lúc chập choạng tối. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào lớp kính cửa sổ phòng trực, khiến cảnh vật bên ngoài nhòe đi như một bức tranh sơn dầu chưa kịp khô. Tiếng sấm rền vang xa xăm, báo hiệu một đêm không hề bình lặng đối với bệnh viện Thanh Tâm.
Đây là buổi trực cuối cùng của "Mùa Thu" theo lịch phân chia của nhóm. Sau đêm nay, họ sẽ bước vào giai đoạn tăng cường mùa đông đầy khắc nghiệt. Duy đứng bên cửa sổ, nhìn những dòng nước chảy xiết dưới sân viện. Anh có một linh cảm không lành, thứ cảm giác bồn chồn mà những người làm cấp cứu lâu năm thường gọi là "linh tính trước cơn bão".
"Này, đứng đó làm thơ à?" Quân bước vào, quẳng chiếc áo khoác ướt sũng lên ghế. "Mưa to quá, tai nạn liên hoàn trên cao tốc, khoa Cấp cứu chuẩn bị 'vỡ trận' rồi đấy."
Lời Quân vừa dứt, hệ thống loa nội bộ vang lên dồn dập: "Báo động đỏ toàn viện. Tai nạn liên hoàn, có nhiều nạn nhân đa chấn thương. Tất cả các bác sĩ trực có mặt tại sảnh Cấp cứu ngay lập tức."
Năm người họ, từ năm ngả đường, lao về phía sảnh chính. Dưới ánh đèn flash nhấp nháy của xe cứu thương và tiếng mưa gào thét, những băng ca được đẩy vào liên tục. Máu lẫn với nước mưa tạo thành một màu đỏ loang lổ trên sàn gạch men trắng.
"Duy! Ca này!" Nam hét lên khi tiếp nhận một bệnh nhân trẻ tuổi bị kẹt trong xe.
Nhưng khi Duy vừa chạm tay vào bệnh nhân, anh bỗng khựng lại. Gương mặt người phụ nữ trên cáng, dù đầy máu và bụi kính, vẫn hiện lên một nét quen thuộc đến xé lòng. Đó là người dì duy nhất của Duy dưới quê – người đã thay mẹ chăm sóc anh suốt những năm tháng đại học gian khó.
Bàn tay Duy run lên. Một bác sĩ cấp cứu không được phép run, nhưng trong giây phút ấy, chiếc áo blouse dường như trở nên quá nặng.
"Duy! Tập trung đi!" Tiếng của Quân vang lên như một gáo nước lạnh tạt vào mặt anh. Quân đẩy Duy sang một bên, nhanh chóng đặt nội khí quản cho bệnh nhân. "Nếu ông không làm được, để tôi. Ra ngoài rửa mặt đi!"
Duy đứng chôn chân giữa dòng người hối hả. Vy chạy đến, nắm chặt lấy tay anh, giọng cô lạc đi trong tiếng mưa: "Duy, dì sẽ ổn thôi. Quân đang ở đó, Nam đang ở đó. Cậu phải cứu những người khác, họ cũng đang chờ cậu!"
Duy nhìn quanh. Những bệnh nhân khác đang nằm la liệt, tiếng rên rỉ, tiếng máy đo huyết áp báo động đỏ rực. Anh hít một hơi thật sâu, nuốt sự sợ hãi vào tận đáy lòng. Anh quay lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng và sắc lẹm như thường lệ.
"Tôi ổn. Tiếp tục đi."
Đêm đó, cơn mưa rào qua kẽ lá không mang lại sự tươi mát, mà mang lại một bài học nghiệt ngã nhất của nghề y: Khả năng giữ bình tĩnh khi người nằm trên bàn mổ là chính người thân của mình.
Năm người họ phối hợp như một cỗ máy hoàn hảo. Quân mổ, Nam hồi sức, Minh Anh hỗ trợ truyền máu, Vy chăm sóc các nạn nhân nhỏ tuổi, và Duy – anh đứng ở đầu chiến tuyến, điều phối và xử lý những ca ngặt nghèo nhất.
Bốn giờ sáng, mưa ngớt. Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên.
Dì của Duy đã qua cơn nguy kịch nhờ ca mổ thần tốc của Quân. Duy ngồi bệt xuống bậc thềm sảnh cấp cứu, đôi vai gầy run lên bần bật. Vy lặng lẽ ngồi xuống cạnh anh, không nói một lời, chỉ để anh tựa đầu vào vai mình.
Quân, Minh Anh và Nam cũng lần lượt bước ra. Họ không ai nói gì, chỉ đứng đó nhìn màn sương sớm đang bao phủ lấy những kẽ lá ướt đẫm. Mùa Thu đã kết thúc bằng một cơn mưa gột rửa đi những ngây ngô cuối cùng. Họ nhận ra rằng, dù có là siêu anh hùng hay bác sĩ giỏi đến đâu, họ vẫn chỉ là những con người mỏng manh, cần có nhau để tựa vào.
"Hết mùa Thu rồi nhé," Minh Anh khẽ nói, hơi thở hóa thành làn khói mỏng trong không khí lạnh.
"Ừ, mùa Đông sắp tới sẽ lạnh lắm đây," Nam đáp, tay vẫn còn dính một vệt máu khô.
Họ đứng đó, năm cái bóng quyện vào nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt. Mùa Thu khép lại với những vết sẹo mới, nhưng cũng mở ra một tình bạn kiên cường hơn bất cứ lúc nào.