Nắng chiều nhuộm vàng những ô cửa kính của khoa Nhi, tạo thành những vệt sáng nhảy nhót trên dãy hành lang đầy hình vẽ những chú gấu và hươu cao cổ. Sau một buổi sáng tất bật với những tiếng khóc và kim tiêm, không gian lúc này tạm lắng xuống bởi giờ ngủ trưa của các bệnh nhi.
Lê Phan Hạ Vy ngồi ở quầy điều trực, đôi mắt mỏi mệt dán vào màn hình máy tính để cập nhật bệnh án. Đột nhiên, một tiếng bước chân nhỏ xíu, "lạch bạch" vang lên từ phía sau.
“Bác sĩ Vy ơi…”
Vy quay lại. Đó là bé Bông – cô bé trong vụ cháy chung cư nay đã được tháo băng ở tay, dù những vết sẹo mới vẫn còn đỏ hỏn. Bông đứng đó, hai tay giấu phía sau lưng, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hồi hộp.
“Bông sao không ngủ trưa mà lại ra đây? Con đau ở đâu à?” – Vy lo lắng bước tới, quỳ một chân xuống để ngang tầm với cô bé.
Bông lắc đầu nguệch ngoạc, rồi rụt rè đưa ra một tờ giấy A4 đã hơi nhăn nheo. “Con… con tặng bác sĩ cái này. Chú Duy bảo bác sĩ Vy hay buồn nên con vẽ tặng bác sĩ.”
Vy đón lấy tờ giấy. Đó là một bức tranh vẽ bằng sáp màu với những nét vẽ nguệch ngoạc, ngây ngô đúng chất trẻ con. Ở giữa tranh là một người phụ nữ có mái tóc dài, mặc chiếc áo choàng trắng đang cầm một viên kẹo khổng lồ. Cạnh đó là một người đàn ông cao hơn, mặc áo màu xanh, tay cầm một chiếc móc khóa gấu bông. Phía trên cùng, Bông vẽ một ông mặt trời đỏ chót và dòng chữ viết sai chính tả nhưng đầy nắn nót: “Bát sĩ Vy và Bát sĩ Duy là siêu anh hùng”.
Một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng Vy, khiến sống mũi cô bỗng chốc cay xè. Những lo toan về gia đình tan vỡ, những bữa cơm cô độc hay nỗi mệt mỏi của ca trực kéo dài dường như bị đánh bật bởi cái chạm nhẹ của tờ giấy mỏng này.
“Bông vẽ đẹp quá… Cảm ơn con nhiều lắm.” – Vy ôm cô bé vào lòng, hít hà mùi sữa lẫn mùi thuốc sát trùng trên tóc em.
“Con vẽ cả chú Duy nữa, vì chú ấy nhặt lại bạn Gấu cho con. Bác sĩ Vy đừng buồn nữa nhé, mai con ra viện rồi, con sẽ nhớ bác sĩ lắm.” – Bông thầm thì vào tai cô.
Duy từ phía sau bước tới tự bao giờ, anh đứng tựa vào tường, trên tay cầm hai cốc nước cam ép, im lặng quan sát cảnh tượng ấy. Thấy Duy, Bông reo lên rồi chạy lại ôm chân anh trước khi lạch bạch chạy về phòng bệnh vì sợ y tá trưởng mắng.
Duy đưa cốc nước cho Vy, ánh mắt anh dừng lại trên bức tranh. “Siêu anh hùng à? Cậu nhìn xem, trong mắt trẻ con, chúng mình vĩ đại hơn chúng mình tưởng đấy.”
Vy nhìn vào hình vẽ Duy trong tranh, rồi lại nhìn Duy đời thực với bộ đồ scrub xanh đã bạc màu. “Duy này, đôi khi tớ tự hỏi, liệu mình có xứng đáng với danh hiệu 'siêu anh hùng' này không? Khi mà có những đêm tớ chỉ muốn vứt hết tất cả để chạy trốn khỏi những tiếng khóc này.”
Duy nhấp một ngụm nước cam, giọng anh trầm thấp nhưng kiên định: “Siêu anh hùng không phải là người không bao giờ sợ hãi, mà là người dù sợ hãi vẫn chọn ở lại. Cậu ở lại vì Bông, tớ ở lại vì những nhịp tim 'vô danh'. Thế là đủ rồi.”
Vy cẩn thận dùng băng dính, dán bức tranh của Bông lên ngay vị trí trang trọng nhất ở bảng thông báo của khoa Nhi. Bức tranh ấy, với màu sắc rực rỡ và những nét vẽ chưa tròn trịa, bỗng chốc trở thành thứ rực rỡ nhất trong cả bệnh viện Thanh Tâm chiều hôm đó. Nó như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: phía sau những hóa đơn viện phí, những ca mổ tử sinh và những áp lực cơm áo gạo tiền, y đức vẫn luôn nảy mầm từ những điều nhỏ bé và chân thành nhất.
Chiều hôm ấy, Vy làm việc với một nụ cười không cần gượng ép. Cô nhận ra, kẹo ngọt có thể không dỗ được nỗi đau, nhưng tình yêu thương và sự công nhận từ một đứa trẻ thì có thể chữa lành cả một tâm hồn rạn nứt.
“Cảm ơn nhé, Bông. Cảm ơn nhé, siêu anh hùng của tớ.” – Vy khẽ lẩm bẩm, mắt vẫn không rời khỏi bức tranh vẽ nguệch ngoạc đang rung rinh dưới ánh quạt trần.