MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCUỘC CHIẾN Y ĐỨCChương 13

CUỘC CHIẾN Y ĐỨC

Chương 13

852 từ · ~5 phút đọc

Tám giờ sáng, tiếng chuông báo hết ca trực vang lên, nhưng không có nghĩa là công việc kết thúc. Đối với các bác sĩ ở Thanh Tâm, giây phút tháo bỏ chiếc khẩu trang y tế và cởi ra bộ blouse trắng đôi khi còn nặng nề hơn cả lúc khoác chúng vào. Bởi phía sau cánh cổng bệnh viện, họ không còn là những "thiên thần áo trắng" vạn năng, mà chỉ là những người trẻ với bộn bề lo toan của cuộc sống đời thường.

Duy bước ra khỏi sảnh chính, ánh nắng gắt của Sài Gòn dội thẳng vào mắt khiến anh hơi choáng váng. Anh đưa tay nới lỏng cổ áo sơ mi đã sờn cũ. Điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn từ ngân hàng báo hạn thanh toán tiền thuốc hàng tháng cho mẹ ở quê, kèm theo đó là cuộc gọi nhỡ của cô chủ nhà trọ nhắc nhở tiền phòng đã quá hạn ba ngày. Duy thở dài, nụ cười thanh thản sau đêm nghe nhạc Trịnh vừa rồi bỗng chốc bị thực tại bủa vây.

Ở phía bãi xe, Quân đang đứng tựa lưng vào chiếc xe mô tô phân khối lớn của mình. Nhìn vẻ ngoài phong trần và chiếc xe đắt tiền, ai cũng nghĩ anh là một thiếu gia đi làm bác sĩ vì đam mê. Nhưng chỉ có nhóm bạn mới biết, chiếc xe đó là tất cả những gì anh giữ lại được sau khi từ bỏ vị trí hái ra tiền ở bệnh viện quốc tế.

"Này, đi làm điếu thuốc không?" Quân hất hàm khi thấy Duy tiến lại gần.

"Thôi, tớ phải qua ngân hàng một lát," Duy lắc đầu.

"Lại chuyện tiền nong à? Tớ đã bảo để tớ lo cho, khi nào có thì trả," Quân nhíu mày, giọng đầy chân thành nhưng cũng đầy sự tự tôn của một người đàn ông.

"Cảm ơn, nhưng tớ tự lo được," Duy vỗ vai bạn, một lời từ chối khéo léo nhưng kiên quyết. Anh không muốn tình bạn của họ bị vấy bẩn bởi những con số.

Cùng lúc đó, tại phòng thay đồ nữ, Minh Anh đang đứng trước gương, lặng lẽ dặm lại lớp phấn để che đi quầng thâm và những vết rạn nứt trong lòng sau sự cố ngày hôm qua. Cô nhận được cuộc gọi từ mẹ.

"Minh Anh à, cuối tuần này về xem mắt nhé? Con bác Lâm bên Sở, người ta tử tế lắm. Con làm bác sĩ suốt ngày trực đêm trực hôm, da dẻ sạm hết cả rồi, kiếm tấm chồng mà dựa vào con ạ..."

Minh Anh chỉ biết vâng dạ cho qua chuyện. Cô nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ ba mươi tuổi với đôi bàn tay nồng nặc mùi thuốc sát trùng và một trái tim đầy những vết sẹo của bệnh nhân. Ai sẽ hiểu cho một người phụ nữ mà ngay cả ngày kỷ niệm cũng có thể bị phá hỏng bởi một ca cấp cứu đột xuất?

Vy bước vào, thấy Minh Anh thẫn thờ, cô nhẹ nhàng đặt lên vai bạn một hộp sữa dâu. "Lại chuyện lấy chồng à?"

"Chứ còn gì nữa," Minh Anh cười cay đắng. "Mẹ tớ nghĩ bác sĩ là nghề danh giá, nhưng bà không biết bác sĩ Sản như tớ, nhìn thấy đủ mọi sự phản bội và đau đớn của phụ nữ trên bàn đẻ, đâm ra... sợ yêu."

Vy im lặng. Cô cũng chẳng khá hơn. Phía sau chiếc khẩu trang và nụ cười dịu dàng ở khoa Nhi, Vy là một người con gái không có nhà để về mỗi cuối tuần. Cha mẹ ly hôn, mỗi người đã có gia đình riêng, bệnh viện đối với cô không phải nơi làm việc, mà thực sự là mái ấm duy nhất nơi cô cảm thấy mình còn được cần đến.

Năm người họ gặp nhau ở cổng bệnh viện. Họ đứng đó, giữa dòng người tấp nập qua lại, mỗi người mang một nỗi niềm riêng sau lớp khẩu trang đã tháo xuống. Quân với áp lực chứng minh bản thân, Duy với gánh nặng tài chính, Minh Anh với nỗi lo hạnh phúc, Vy với sự cô độc và Nam với nỗi trăn trở về những bệnh nhân nghèo.

"Tối nay vẫn chỗ cũ nhé?" Nam lên tiếng, phá tan bầu không khí trầm lắng. "Tớ mới học được món sườn xào chua ngọt mới, cam đoan ngon hơn quán bà Sáu."

"Đồng ý!" Cả nhóm đồng thanh.

Họ tách ra, hòa vào dòng người đông đúc của thành phố. Phía sau chiếc khẩu trang y tế là những lo âu, là những giọt nước mắt thầm lặng và những áp lực cơm áo gạo tiền. Nhưng chỉ cần nghĩ đến buổi tối, đến góc ban công cũ và những bát mì, những hộp cơm của Nam, họ lại thấy mình đủ sức để bước tiếp.

Bởi vì họ hiểu, bác sĩ cũng là con người. Và để cứu được người khác, trước hết họ phải cứu được chính mình khỏi những vụn vỡ của cuộc đời.