MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCUỘC CHIẾN Y ĐỨCChương 12

CUỘC CHIẾN Y ĐỨC

Chương 12

947 từ · ~5 phút đọc

Sau cơn bão của sự giận dữ vào ban sáng, đêm tại bệnh viện Thanh Tâm tĩnh lặng đến mức nghe rõ được tiếng lá khô chạm vào mặt đường hành lang. Duy nhận ca trực trực một mình ở khu vực phòng chờ của khoa Cấp cứu. Ánh đèn neon hành lang mờ đục, hắt bóng những dãy ghế sắt lạnh lẽo.

Mười hai giờ đêm, Duy cảm thấy lồng ngực mình vẫn còn một khối đá đè nặng từ vụ việc của Minh Anh. Anh bước ra sảnh lớn, định bụng sẽ rửa mặt cho tỉnh táo thì bỗng nghe thấy một âm thanh lạ.

Đó là tiếng guitar bập bùng, rất nhỏ, phát ra từ cuối hành lang nơi có những bệnh nhân đang nằm điều trị nội trú nhẹ. Âm thanh ấy lách qua kẽ cửa, len vào không gian sặc mùi thuốc sát trùng một thứ giai điệu da diết của bản nhạc "Hạ trắng".

Duy bước chậm lại, anh dừng trước phòng 204. Bên trong, một ông cụ gầy gò, mái tóc bạc trắng như cước, đang ôm chiếc đàn guitar cũ kỹ đã mòn vẹt lớp sơn. Ngón tay ông rung lên những nốt nhạc trầm mặc, và giọng hát thầm thì như gió thoảng: "Gọi nắng cho cơn mê chiều..."

Đây là cụ Hòa, một bệnh nhân bị suy tim độ 4, người mà Duy vẫn thường kiểm tra huyết áp mỗi sáng. Cụ Hòa vốn là một nghệ sĩ guitar tự do, người đã dành cả đời để đi hát rong khắp các phòng trà nhỏ của thành phố.

Thấy Duy, cụ dừng tay đàn, mỉm cười hiền hậu: "Bác sĩ Duy đấy à? Lại một đêm trắng nữa sao?"

Duy bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đôn cạnh giường bệnh. "Dạ, nhạc của cụ hay quá. Nhưng giờ này cụ nên nghỉ ngơi, tim cụ không chịu được thức khuya đâu."

Cụ Hòa đặt cây đàn sang bên, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng đang bị mây che khuất một nửa. "Nghỉ ngơi à? Bác sĩ này, cái tim của tôi nó mệt vì phải đập, chứ không mệt vì âm nhạc. Với tôi, tiếng đàn là thuốc giảm đau tốt nhất. Cậu có vẻ đang buồn, có chuyện gì sao?"

Duy lặng im. Anh vốn là người kín tiếng, ngay cả với Vy, anh cũng ít khi bộc lộ nỗi lòng. Nhưng trong bầu không khí đặc biệt này, trước một người đàn ông đã đi gần hết cuộc đời, Duy bỗng muốn nói.

"Cụ ạ, bọn cháu vừa mắc một lỗi lầm... vì muốn tốt cho bệnh nhân mà nói dối họ. Giờ thì người nhà họ hận bọn cháu lắm. Cháu tự hỏi, liệu mình có thực sự đủ tư cách để mặc chiếc áo này không?"

Cụ Hòa cười, nếp nhăn xô lại nơi khóe mắt. Cụ cầm lại cây đàn, gảy nhẹ một nốt Mi trầm đục. "Cậu biết không, bản nhạc Trịnh này hay không phải vì nó vui, mà vì nó chấp nhận cái buồn như một phần của cuộc sống. Làm bác sĩ cũng vậy thôi, cậu không thể chỉ cho họ hy vọng mà không chuẩn bị cho họ sự chia ly. Lời nói dối là một đóa hoa, nhưng sự thật là rễ cây. Không có rễ, hoa sẽ héo rất nhanh."

Duy cúi đầu, bàn tay anh vô thức siết chặt vạt áo blouse. Cụ Hòa nói đúng. Anh và các bạn đã quá sợ hãi nỗi đau của bệnh nhân mà quên mất rằng, đối diện với nỗi đau mới là cách duy nhất để vượt qua nó.

"Đưa tôi mượn tay cậu chút nào," cụ Hòa bảo.

Duy đưa bàn tay mình ra. Cụ Hòa đặt những ngón tay khô gầy của cụ lên mạch cổ tay Duy. "Mạch của cậu đập nhanh quá. Cậu đang bắt mình gánh vác cả thế giới này trên vai. Thả lỏng đi bác sĩ. Đêm nay, hãy cứ để nhạc Trịnh làm bác sĩ, còn cậu... hãy làm người nghe."

Suốt hai mươi phút sau đó, cụ Hòa không nói thêm lời nào. Cụ chỉ đàn. Những bản nhạc không lời của Trịnh Công Sơn cứ thế tuôn chảy, lấp đầy những vết nứt trong lòng Duy. Anh nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau mười năm kể từ ngày cha mất, Duy cảm thấy mình không còn phải chạy trốn nữa. Anh nhớ về người cha vô danh, nhớ về chiếc móc khóa của "bệnh nhân không số", và anh chấp nhận rằng: mình chỉ là một con người, có thể sai, có thể đau, nhưng không được phép bỏ cuộc.

Gần một giờ sáng, tiếng đàn lịm dần. Cụ Hòa đã ngủ thiếp đi ngay trên chiếc gối cao, đôi tay vẫn ôm lấy thùng đàn. Duy nhẹ nhàng đắp lại chăn cho cụ, rồi lẳng lặng bước ra ngoài.

Ngoài hành lang, anh thấy Vy đang đứng chờ mình tự bao giờ. Cô nhìn anh, đôi mắt sáng dưới ánh đèn đêm.

"Cậu nghe nhạc à?" Vy hỏi khẽ.

"Ừ," Duy mỉm cười, một nụ cười thực sự nhẹ lòng. "Tớ vừa được một người thầy dạy cho cách... thở."

Hai người bước đi cạnh nhau trong hành lang dài. Tiếng còi cứu thương lại hú lên từ phía cổng bệnh viện, nhưng lần này, Duy không còn cảm thấy nó "xé toạc" tâm hồn mình nữa. Anh bước nhanh về phía phòng cấp cứu, bước chân vững chãi và thanh thản hơn bao giờ hết.

Dưới ánh đèn đêm, bản nhạc Trịnh dường như vẫn còn vương vấn đâu đó, nhắc nhở họ rằng: giữa những đớn đau của bệnh tật, tình người vẫn là bản tình ca đẹp nhất.