MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCUỘC CHIẾN Y ĐỨCChương 11

CUỘC CHIẾN Y ĐỨC

Chương 11

898 từ · ~5 phút đọc

Bầu không khí yên bình giả tạo của chương trước bị phá vỡ hoàn toàn vào sáng thứ Hai. Bệnh viện Thanh Tâm đón ngày mới không bằng tiếng chim hót trên vòm xà cừ, mà bằng tiếng la hét thất thanh và tiếng đổ vỡ loảng xoảng phát ra từ sảnh khoa Ngoại.

Duy vừa kết thúc ca trực, chưa kịp tháo khẩu trang đã phải lao về phía đám đông đang hỗn loạn. Giữa vòng vây của bảo vệ và các y tá, một người đàn ông trung niên đang hung hăng vung chiếc ghế nhựa, gương mặt đỏ gay vì giận dữ. Dưới đất, bác sĩ Quân đứng đó, khóe môi tứa máu, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng pha chút sững sờ.

“Đồ lừa đảo! Các người là quân lừa đảo!” – Người đàn ông gào lên, đôi mắt long sòng sọc – “Bác sĩ bảo mẹ tôi chỉ bị viêm phổi nhẹ, bảo bà ấy sắp được về ăn Tết. Thế tại sao sáng nay người ta lại đưa cho tôi cái thông báo 'tiên lượng tử vong'? Tại sao bà ấy lại hôn mê sâu rồi?”

Đó là con trai của bà cụ giường số 12.

Hóa ra, trong lúc Minh Anh và Duy đang cố gắng duy trì "lời nói dối thiện chí", một thực tập sinh mới đến vì chưa nắm rõ tình hình đã vô tình đưa tờ kết quả sinh thiết và tiên lượng cho người nhà khi họ đi nộp viện phí. Sự thật ập đến quá đột ngột, biến hy vọng thành một cái tát chí mạng vào lòng tin của họ.

Minh Anh chạy đến, gương mặt tái mét. Cô định lên tiếng giải thích nhưng người đàn ông đã chỉ thẳng vào mặt cô: “Cả cô nữa! Cô có trái tim không? Cô nhìn mẹ tôi cười rồi cô lừa bà ấy. Cô có biết bà ấy đã thức cả đêm qua để nhẩm tính xem Tết này mua bao nhiêu cân gạo nếp không? Cô cho bà ấy hy vọng rồi giờ cô định nhìn bà ấy chết trong đau đớn à?”

Duy bước lên phía trước, chắn giữa Minh Anh và người nhà bệnh nhân. Anh hạ giọng, điềm tĩnh nhưng cương nghị: “Thưa anh, chúng tôi thành thật xin lỗi vì sự thiếu sót trong việc thông tin. Nhưng xin anh bình tĩnh, bác sĩ Minh Anh làm vậy là vì muốn bà cụ có những ngày tháng cuối cùng thanh thản nhất…”

“Thanh thản? Thanh thản là để bà ấy chết mà không kịp trăng trối gì với con cháu sao?” – Người đàn ông đổ sụp xuống sàn, chiếc ghế nhựa rơi khỏi tay. Tiếng gào thét chuyển thành tiếng khóc nấc nghẹn ngào của một kẻ vừa mất đi điểm tựa cuối cùng.

Quân đưa tay lau vết máu trên môi, anh không giận, chỉ cảm thấy một sự trống rỗng cay đắng. Anh nhìn Minh Anh – người phụ nữ vốn luôn mạnh mẽ giờ đang đứng chôn chân, đôi bàn tay run rẩy bấu chặt vào tà áo blouse.

Sự việc chỉ dịu xuống khi bác sĩ trưởng khoa can thiệp và đưa người nhà vào phòng riêng. Nhưng "vết sẹo" của buổi sáng hôm ấy đã lan rộng khắp nhóm bạn.

Trưa hôm đó, góc ban công cũ không có tiếng cười. Năm người ngồi đó, mỗi người đuổi theo một suy nghĩ riêng.

“Tớ đã sai đúng không?” – Minh Anh hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như mất hút vào tiếng gió. “Nếu tớ nói thật ngay từ đầu, có lẽ anh ta đã chuẩn bị tâm lý tốt hơn. Có lẽ bà cụ đã kịp để lại lời nhắn cho con cháu.”

“Không ai sai cả, Minh Anh.” – Nam khẽ nói, tay vẫn tỉ mẩn gọt vỏ một quả táo cho cô. “Y học không có công thức cho sự thật. Có những lúc sự thật cứu người, nhưng có những lúc nó giết chết người ta nhanh hơn cả tế bào ung thư.”

Duy nhìn xuống sân bệnh viện, nơi người đàn ông lúc nãy đang ngồi thẫn thờ trên ghế đá. Anh nhận ra rằng, trong chiếc áo blouse này, họ không chỉ chiến đấu với vi khuẩn hay những khối u, mà còn chiến đấu với những cảm xúc phức tạp nhất của con người. Một lời nói dối có thể xuất phát từ lòng tốt, nhưng hậu quả của nó đôi khi lại quá sức gánh vác của một bác sĩ trẻ.

“Ngày mai,” – Quân lên tiếng, giọng anh đã lấy lại vẻ trầm ổn – “Tớ sẽ là người vào giải thích nốt phần còn lại với anh ta. Đó là trách nhiệm của khoa Ngoại. Minh Anh, bà đừng vào đó nữa, để tớ.”

Vy nắm lấy tay Minh Anh, siết chặt.

Dưới ánh mặt trời gay gắt của buổi trưa, năm cái bóng lại chụm vào nhau. Họ hiểu rằng, sau sự cố này, "nhịp thở đầu tiên" của họ tại Thanh Tâm đã chính thức khép lại. Giai đoạn của những mơ mộng và lý tưởng hóa nghề nghiệp đã chấm dứt, nhường chỗ cho những bài học trần trụi và đau đớn hơn về trách nhiệm và sự thật.

Tiếng loa bệnh viện lại vang lên, gọi tên bác sĩ Duy về phòng cấp cứu. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, không đợi ai kịp lau khô nước mắt.