MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCUỘC CHIẾN Y ĐỨCChương 10

CUỘC CHIẾN Y ĐỨC

Chương 10

903 từ · ~5 phút đọc

Bảy giờ sáng, sương mù ở bệnh viện Thanh Tâm tan dần, nhường chỗ cho cái nắng hanh hao của một ngày mới. Nhưng bên trong phòng trực, không khí lại đặc quánh bởi sự im lặng. Duy, Vy, Quân, Minh Anh và Nam ngồi quanh chiếc bàn tròn nhỏ, trên tay là những cốc cà phê đã nguội ngắt.

Đề tài thảo luận hôm nay không phải là chuyên môn, mà là một câu hỏi cũ rích nhưng chưa bao giờ có lời giải thỏa đáng: Chúng ta nên nói thật đến mức nào?

"Bệnh nhân giường số 12, bà cụ bị ung thư giai đoạn cuối," Minh Anh lên tiếng trước, giọng cô hơi khàn. "Người con trai vừa gặp tôi, anh ta quỳ xuống xin tôi đừng nói thật với bà. Anh ta bảo bà cả đời sợ chết, nếu biết chỉ còn một tháng, bà sẽ suy sụp mà đi nhanh hơn."

Quân nhướn mày, lắc đầu: "Nhưng bà ấy có quyền được biết. Có thể bà ấy còn những tâm nguyện chưa kịp làm? Việc che giấu chỉ là cách người nhà tự an ủi bản thân mình thôi."

"Không đơn giản thế đâu Quân," Vy khẽ phản đối, đôi mắt cô nhìn vào khoảng không. "Ở khoa Nhi, tớ đã phải nói dối không biết bao nhiêu lần. Tớ bảo với những đứa trẻ rằng tiêm chỉ đau như kiến cắn, bảo rằng uống thuốc này vào sẽ sớm được về đi học lại... dù tớ biết có những đứa sẽ không bao giờ ra khỏi cái giường đó nữa. Đó là những lời nói dối để giữ lấy một chút ánh sáng cuối cùng trong mắt chúng."

Duy nãy giờ vẫn im lặng, anh nhớ về "bệnh nhân không số" vừa hồi tỉnh một cách thần kỳ đêm qua. Cậu thanh niên ấy đã tỉnh, nhưng tin dữ đang chờ đợi cậu: cậu là người duy nhất sống sót trong gia đình mình sau vụ cháy.

"Đôi khi, sự thật là một liều thuốc quá liều," Duy trầm ngâm. "Nó có thể cứu vãn đạo đức, nhưng lại giết chết ý chí."

Cuộc thảo luận bị ngắt quãng bởi tiếng gõ cửa. Người con trai của bà cụ giường số 12 bước vào, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu. Anh ta nhìn Minh Anh, ánh mắt đầy khẩn cầu. Minh Anh đứng dậy, đi theo anh ta vào buồng bệnh.

Bà cụ nằm đó, gầy yếu như một chiếc lá khô. Thấy Minh Anh, bà mỉm cười, một nụ cười hiền hậu: "Bác sĩ ơi, tôi sắp được ra viện rồi đúng không? Thằng con tôi nó bảo tôi chỉ bị viêm phổi nhẹ, uống thuốc vài ngày là về ăn tết với con cháu."

Minh Anh nhìn người con trai đang đứng sau lưng bà, anh ta đang cắn chặt môi để không bật khóc. Cô nhìn vào hồ sơ bệnh án đang cầm trên tay – nơi ghi rõ những khối di căn đã lan rộng khắp cơ thể. Một giây đắn đo, Minh Anh tiến lại gần, cầm lấy bàn tay khô ráp của bà cụ.

"Vâng, cụ cứ chịu khó ăn uống một chút cho có sức. Thuốc này tốt lắm, sẽ giúp cụ thấy nhẹ người hơn."

Minh Anh ra khỏi phòng, bước đi thật nhanh. Đến góc hành lang vắng, cô dừng lại, tựa đầu vào tường và thở hắt ra. Lời nói dối ấy vừa ra khỏi miệng đã khiến lòng cô nặng trĩu.

Cùng lúc đó, tại phòng ICU, Duy đang đứng trước giường của chàng trai "không số". Cậu thanh niên đã có thể thều thào hỏi: "Bố mẹ em... họ ở đâu rồi bác sĩ?"

Duy nhìn vào đôi mắt tràn đầy hy vọng của cậu. Anh biết, nếu nói thật ngay lúc này, nhịp tim vừa mới tìm lại được của cậu có thể sẽ ngừng đập một lần nữa. Anh nhớ về lời của Vy, nhớ về sự im lặng của Nam và sự lý trí của Quân.

"Họ... họ đang được chăm sóc ở một bệnh viện khác," Duy nói, giọng anh vững vàng đến lạ kỳ dù trái tim đang thắt lại. "Cậu phải khỏe lại nhanh lên thì mới đi thăm họ được."

Chàng trai mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng rạng rỡ, rồi cậu thiếp đi trong sự an tâm giả tạo.

Đến cuối ngày, năm người họ lại gặp nhau ở góc ban công cũ. Không ai nhắc lại chuyện sáng nay. Họ hiểu rằng, trong chiếc áo blouse trắng này, họ không chỉ là những nhà khoa học điều trị thân xác, mà còn là những "kẻ lừa dối" tội nghiệp đang cố gắng giảm nhẹ nỗi đau cho thế gian.

"Nếu một ngày tớ nằm xuống," Quân đột ngột lên tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. "Đừng ai nói dối tớ nhé. Tớ muốn biết mình còn bao nhiêu phút để mắng các cậu lần cuối."

Cả nhóm bật cười, một tiếng cười chua chát.

Chương 10 khép lại với ánh hoàng hôn đỏ rực bao trùm bệnh viện. Những lời nói dối thiện chí vẫn bay lơ lửng trong các hành lang, xen lẫn giữa mùi thuốc sát trùng và tiếng còi xe. Chúng là những liều thuốc giảm đau tinh thần, dù không thể chữa khỏi bệnh, nhưng ít nhất cũng giúp những linh hồn tội nghiệp đi nốt đoạn đường cuối trong sự bình yên mong manh.