MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCUỘC HÔN NHÂN ĐIÊN LOẠNChương 1

CUỘC HÔN NHÂN ĐIÊN LOẠN

Chương 1

596 từ · ~3 phút đọc

Ánh nắng buổi sớm ở Virginia luôn mang một sắc vàng nhạt nhẽo, len lỏi qua những kẽ lá sồi già trước khi đậu lên bậu cửa sổ phòng bếp của căn nhà số 42 phố Willow. Trong không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng lách tách của lò nướng và mùi thơm nồng nàn của quế và bơ chín, Elena Vance đang tỉ mẩn rắc thêm một lớp đường bột lên những chiếc bánh cuộn vừa ra lò. Cô mặc một chiếc váy lụa màu kem, mái tóc hạt dẻ được búi thấp một cách lỏng lẻo, toát lên vẻ thư thái của một người đàn bà đang hưởng thụ sự viên mãn của hôn nhân.

Tiếng bước chân đều đặn và vững chãi vang lên từ cầu thang gỗ, cắt đứt sự tập trung của Elena. Cô không cần quay đầu lại cũng biết đó là ai. Julian Thorne xuất hiện trong bộ đồng phục cảnh sát được là phẳng phiu, phù hiệu bạc trên ngực anh phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Anh tiến đến từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo cô, vùi đầu vào hõm cổ vợ để hít hà mùi hương oải hương trộn lẫn với mùi bánh ngọt.

Elena khẽ cười, bàn tay còn dính bột mì của cô vỗ nhẹ lên mu bàn tay rám nắng của chồng. Cô xoay người lại, giúp anh chỉnh lại chiếc cà vạt hơi lệch. Ánh mắt cô chạm vào đôi mắt xanh thẳm của Julian, một đôi mắt luôn chứa đựng sự ấm áp dành riêng cho cô, nhưng đôi khi lại khiến cô cảm thấy nó sâu thẳm đến mức khó dò. Anh nhìn cô như thể cô là tạo vật quý giá nhất mà anh từng sở hữu, một ánh nhìn vừa nâng niu vừa có chút gì đó chiếm hữu thầm lặng.

Julian nâng cằm Elena lên, đặt một nụ hôn nồng nàn lên môi cô. Nụ hôn của anh luôn kéo dài hơn mức cần thiết cho một lời chào buổi sáng, như thể anh đang cố gắng ghi tạc lại hương vị của cô vào sâu trong ký ức trước khi bước ra khỏi cánh cửa kia. Anh khẽ thì thầm rằng hôm nay có lẽ anh sẽ về muộn vì một vụ điều tra ở bến cảng đang vào giai đoạn căng thẳng, bảo cô đừng chờ cơm nếu quá khuya.

Elena gật đầu, nụ cười của cô vẫn hiền hậu như mọi khi, nhưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi Julian quay lưng đi lấy bao súng, đôi mắt cô thoáng qua một tia nhìn sắc lạnh rồi biến mất nhanh chóng. Cô tiễn anh ra tận xe, đứng bên hiên nhà vẫy tay cho đến khi chiếc xe tuần tra khuất hẳn sau hàng rào gỗ.

Căn nhà trở lại với sự im lặng đến đáng sợ. Elena quay vào trong, nhặt một chiếc bánh còn nóng hổi lên nhưng không ăn mà chỉ bóp nát nó trong lòng bàn tay. Đường bột trắng xóa rơi vãi trên sàn nhà bóng loáng. Cô đứng đó, nhìn đăm đăm vào tấm ảnh cưới treo trên tường phòng khách, nơi Julian đang mỉm cười rạng rỡ. Trong thâm tâm cô, một bản năng đã ngủ yên suốt ba năm qua đang khẽ rục rịch chuyển mình, bởi vì trực giác của một kẻ từng đứng trong bóng tối mách bảo cô rằng, hơi ấm trên môi Julian sáng nay có gì đó rất khác lạ, giống như một lời vĩnh biệt được che đậy bằng sự ngọt ngào.