CUỘC HÔN NHÂN ĐIÊN LOẠN

Chương 10

563 từ · ~3 phút đọc

Ánh trăng nhợt nhạt cuối cùng cũng lọt qua khe rèm, rọi thẳng vào gương mặt tái mét của kẻ đang nằm bất động dưới sàn. Hắn nhìn Elena với vẻ kinh hoàng tột độ, hơi thở khò khè đứt quãng vì thanh quản đã bị tổn thương nghiêm trọng. Elena không vội vã. Cô quỳ xuống bên cạnh hắn, ngắm nhìn cây kim châm cứu bằng thép không gỉ đang kẹp giữa hai ngón tay mình. Dưới ánh sáng mờ ảo, món vũ khí nhỏ bé ấy trông thanh mảnh như một sợi tơ, nhưng lại mang theo hơi thở của tử thần mà giới sát thủ vẫn gọi là nụ cười của "The Siren".

Elena dùng đầu kim lướt nhẹ trên xương quai xanh của gã đàn ông, một hành động đầy tính khiêu khích và tàn nhẫn. Cô không hỏi lại những câu hỏi cũ, bởi cô biết những kẻ như hắn được huấn luyện để im lặng đến chết. Thay vào đó, cô muốn gửi đi một thông điệp. Cô nhắm thẳng vào điểm huyệt chí mạng ngay dưới gốc tai, nơi chỉ cần một lực tác động cực nhỏ cũng có thể làm ngưng đọng dòng máu chảy lên não bộ. Một cú đâm dứt khoát và êm ái, kẻ đột nhập co giật nhẹ một cái rồi vĩnh viễn chìm vào bóng tối. Hắn chết mà không để lại một vệt máu nào trên sàn gỗ sồi bóng loáng của cô.

Elena đứng dậy, nhịp tim cô không hề tăng nhanh, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn của những ngày trước đó. Cô đi vào phòng tắm, rửa sạch tay bằng bánh xà phòng hương oải hương mà Julian đã mua. Nhìn mình trong gương, cô thấy lớp mặt nạ của một bà nội trợ yếu đuối đang bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra linh hồn của một con quỷ đã bị kìm nén quá lâu. Sự dịu dàng, lòng vị tha và tình yêu đơn thuần đã tan biến cùng vụ nổ ở bến cảng. Julian muốn cô tin rằng anh đã chết, hoặc tệ hơn, anh muốn cô chết theo cái danh tính "vợ của cảnh sát Thorne" mà anh đã ban tặng.

Cô nhận ra rằng, trong thế giới của những kẻ tình báo sở hữu hàng trăm khuôn mặt, sự lương thiện chỉ là một điểm yếu chí mạng. Để tìm thấy một bóng ma, cô phải trở thành cơn ác mộng của chính bóng ma đó. Cô sẽ không ngồi đây để chờ đợi công lý từ những người đồng nghiệp giả tạo của anh, cũng không chờ đợi một phép màu nào đó mang anh về. Elena Vance của ngày xưa đã chết cùng chiếc quan tài trống rỗng ở nghĩa trang Arlington.

Elena bước ra khỏi phòng tắm, thản nhiên lướt qua xác chết trong phòng khách để tiến về phía tủ quần áo. Cô vứt bỏ những bộ váy hoa, những chiếc áo len mềm mại vào một góc. Muốn bắt được Julian, cô phải khơi gợi lại tất cả những mối quan hệ cũ, những kỹ năng tàn độc nhất mà cô từng thề sẽ rũ bỏ khi kết hôn với anh. Nếu cuộc hôn nhân này là một nhiệm vụ, thì cô sẽ là kẻ viết nên chương cuối cùng đẫm máu nhất cho nhiệm vụ đó.