Căn phòng kho chứa hàng bỏ hoang ở khu công nghiệp Long Island bốc lên mùi ẩm mốc và rỉ sét. Giữa phòng, một gã đàn ông tên Benny - kẻ chuyên làm nhiệm vụ chuyển giao các gói tin mật cho tổ chức - đang bị xích chặt vào một chiếc ghế sắt. Gã thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm dù không khí đêm New York đang lạnh buốt. Trước mặt gã, Elena đang thản nhiên tháo bỏ đôi găng tay da, để lộ đôi bàn tay trắng muốt nhưng chứa đựng sức mạnh của một kẻ tử thần.
Benny nhổ một búng máu xuống sàn, cố gắng giữ vẻ ngạo nghễ của một kẻ trung thành với bóng tối. Gã cho rằng Elena chỉ là một người đàn bà điên dại đang đi tìm chồng trong vô vọng. Nhưng nụ cười của Elena lúc đó khiến gã phải rùng mình. Đó không phải nụ cười của sự căm thù, mà là nụ cười của một nghệ nhân đang đứng trước một tác phẩm cần được mài giũa. Cô tiến lại gần, cầm lấy bàn tay phải của Benny, nhẹ nhàng như đang vuốt ve tay một đứa trẻ trong lớp mẫu giáo ngày nào.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của căn kho. Benny hét lên đau đớn khi ngón tay trỏ của gã bị bẻ ngược một góc chín mươi độ. Elena không dừng lại, cô nghiêng đầu quan sát biểu cảm của gã với vẻ tò mò thuần túy. Cô hỏi lại lần nữa về địa điểm cuộc họp tiếp theo của "The Ghost". Khi gã vẫn im lặng, cô tiếp tục với ngón tay thứ hai. Lại một tiếng rắc khác. Cô thực hiện các động tác một cách chậm rãi, đều đặn, như thể đang đếm nhịp cho một bản nhạc cổ điển.
Elena vừa làm vừa thì thầm vào tai gã những lời tâm sự đầy bệnh hoạn. Cô kể cho gã nghe về việc Julian đã từng khen ngợi sự dịu dàng của cô như thế nào, và bây giờ cô đang dùng chính sự dịu dàng đó để trừng phạt những kẻ dám giấu giếm tung tích của anh. Đối với cô, mỗi tiếng xương gãy là một lời hồi đáp cho những lời nói dối mà cô đã phải nhận lấy suốt ba năm qua. Sự điên loạn đã hoàn toàn chiếm lấy lý trí, biến cô thành một thực thể không còn cảm giác đau đớn hay sợ hãi.
Khi đến ngón tay thứ tư, Benny không còn chịu đựng nổi. Gã gào lên trong nước mắt, khai ra một địa chỉ hộp đêm kín ở Manhattan và một mật hiệu liên lạc. Gã run rẩy nói rằng "The Ghost" không bao giờ xuất hiện dưới hình dạng thật, anh ta thường xuyên thay đổi khuôn mặt thông qua các lớp mặt nạ silicon và kỹ thuật hóa trang đỉnh cao. Elena nghe xong, cô mỉm cười hài lòng rồi dùng một chiếc khăn lụa lau sạch mồ hôi trên trán Benny một cách ân cần đến đáng sợ.
Cô đứng dậy, cầm lấy chiếc túi xách của mình và để lại Benny giữa căn phòng tối tăm với bàn tay nát vụn. Elena biết rằng mình đã vượt qua lằn ranh cuối cùng của sự nhân tính. Cô không còn quan tâm đến việc đúng hay sai, cô chỉ quan tâm đến việc mục tiêu của mình đang ở rất gần. Sự tàn nhẫn này là món quà mà Julian đã vô tình để lại cho cô, và cô sẽ dùng nó để buộc anh phải nhìn thẳng vào con quái vật mà anh đã tạo ra.