MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCUỘC HÔN NHÂN ĐIÊN LOẠNChương 4

CUỘC HÔN NHÂN ĐIÊN LOẠN

Chương 4

661 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời Virginia tối hôm ấy sũng nước, những đám mây đen đặc kịt sà thấp xuống như muốn nuốt chửng cả khu ngoại ô yên tĩnh. Elena ngồi trong phòng khách, không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đồng hồ quả lắc trên tường hắt ra. Từng nhịp "tích tắc" vang lên đều đặn, khô khốc như đếm ngược thời gian của một bản án tử hình. Kim đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm, rồi một giờ sáng, nhưng tiếng động cơ quen thuộc của chiếc xe tuần tra vẫn không xuất hiện dưới hiên nhà.

Bữa tối trên bàn đã nguội lạnh từ lâu. Elena vẫn mặc chiếc váy lụa mà Julian thích nhất, nhưng tư thế của cô không còn vẻ thư thái như mọi khi. Cô ngồi thẳng lưng, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định của bóng tối. Sự im lặng trong căn nhà trở nên đặc quánh, báo hiệu một điều gì đó kinh khủng sắp sửa xé toạc lớp vỏ bọc bình yên này.

Đúng hai giờ mười lăm phút sáng, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía bến cảng Norfolk, cách đó hàng dặm. Tiếng nổ lớn đến mức làm rung chuyển cả những ô cửa kính của căn nhà số 42. Ánh sáng đỏ rực từ vụ nổ nhuộm hồng cả một góc trời phía xa, xua tan bóng đêm trong chốc lát. Elena đứng bật dậy, cô không hề sợ hãi hay hốt hoảng như một người vợ bình thường. Cô tiến về phía cửa sổ, đôi đồng tử co lại khi nhìn về phía cột khói đen đang cuồn cuộn bốc lên giữa đại dương.

Điện thoại của cô im lìm một cách đáng sợ. Không có tin nhắn báo bận, không có cuộc gọi xin lỗi vì về muộn. Elena cầm lấy chiếc áo khoác, bước ra khỏi nhà. Gió biển mang theo mùi khét lẹt của xăng dầu và thuốc súng xộc vào mũi cô. Cô lái xe về phía bến cảng, băng qua những hàng rào cảnh sát đang phong tỏa hiện trường. Lửa vẫn đang cháy rừng rực trên những container vỡ nát, tiếng còi xe cứu thương và xe chữa cháy tạo nên một bản nhạc hỗn loạn của sự chết chóc.

Tại trung tâm của vụ nổ, nơi được cho là văn phòng tạm thời của đội điều tra hình sự, chỉ còn lại một hố đen sâu hoắm và những mảnh vụn sắt thép vặn vẹo. Elena đứng giữa đám đông hỗn loạn, nghe thấy những viên cảnh sát xì xào về việc một chiếc xe tuần tra đã bị thổi bay hoàn toàn khi vụ nổ xảy ra.

"Không tìm thấy ai sống sót cả," một giọng nói nghẹn ngào vang lên từ phía sau lưng cô.

Elena không khóc. Cô đứng đó, nhìn vào đám lửa đang dần bị dập tắt bởi cơn mưa nặng hạt vừa ập xuống. Cô biết rõ hơn ai hết, với trình độ của Julian, một vụ nổ kho đạn không bao giờ có thể kết liễu được anh trừ khi anh muốn điều đó xảy ra. Đây không phải là một vụ tai nạn, đây là một màn kịch rút lui hoàn hảo. Anh đã biến mất, mang theo cả sự ấm áp cuối cùng của ba năm hôn nhân, chỉ để lại cho cô một đống tro tàn và sự im lặng lạnh lẽo.

Trong khi những người xung quanh bắt đầu chia buồn, Elena chỉ lặng lẽ siết chặt nắm tay dưới lớp áo khoác. Một cảm giác điên rồ bắt đầu nảy nở trong lồng ngực cô – không phải là nỗi đau lòng, mà là một cơn thịnh nộ nguyên thủy. Nếu Julian muốn chơi trò mất tích, cô sẽ khiến anh nhận ra rằng, việc đánh thức một sát thủ đang ngủ yên là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của một tình báo viên.