Sáng hôm sau, Elena không còn ngồi lỳ trong căn nhà u tối nữa. Cô mặc một bộ đồ da đen gọn gàng, mái tóc buộc cao sắc sảo, gương mặt vốn dĩ dịu dàng nay chỉ còn lại những đường nét thanh mảnh nhưng lạnh lùng như lưỡi dao. Cô lái xe thẳng đến trụ sở Sở Cảnh sát thành phố, nơi Julian từng làm việc suốt ba năm qua.
Với tư cách là người vợ vừa mất chồng, Elena dễ dàng đi qua cổng an ninh để gặp Đại úy Miller, người từng đến nhà cô ăn tối và luôn miệng khen ngợi năng lực của Julian. Cô yêu cầu được nhận lại hồ sơ bảo hiểm và các khoản trợ cấp tử tuất. Thế nhưng, thái độ của Miller hôm nay hoàn toàn khác biệt. Ông ta nhìn cô với vẻ ái ngại, đôi mắt lảng tránh sau gọng kính dày.
Sau một hồi ngập ngừng, Miller đẩy về phía cô một tập hồ sơ mỏng dính, trống rỗng đến nực cười. Không có lịch sử công tác, không có bảng lương, thậm chí không có cả bản sao thẻ căn cước. Miller giải thích bằng một giọng khàn đặc rằng toàn bộ dữ liệu về Julian Thorne đã bị "lỗi hệ thống" ngay sau vụ nổ tại bến cảng. Mọi dấu vết về anh trên máy tính của sở đều đã bốc hơi như chưa từng tồn tại.
Elena bước ra khỏi trụ sở cảnh sát, trái tim cô lạnh giá hơn cả băng tuyết. Cô tìm đến một người quen cũ từ thời còn hoạt động trong thế giới ngầm – một kẻ chuyên đánh cắp dữ liệu dân sự. Trong căn phòng chật hẹp đầy mùi thuốc lá điện tử, gã hacker gõ phím liên hồi rồi quay sang nhìn cô với ánh mắt kinh hãi. Gã cho biết, số an sinh xã hội của Julian Thorne thuộc về một đứa trẻ đã qua đời từ năm 1985 tại một thị trấn nhỏ ở Oregon. Tài khoản ngân hàng mà họ dùng để chi trả sinh hoạt phí hằng tháng thực chất được chuyển từ một công ty ma có trụ sở tại đảo Cayman.
Mọi thứ về anh – từ cái tên, sự nghiệp cho đến những câu chuyện về thời thơ ấu anh từng kể cho cô nghe bên lò sưởi – đều là một kịch bản hoàn hảo. Julian Thorne không phải là một cảnh sát. Anh ta là một "bóng ma" được cài cắm vào cuộc đời cô với một sự tỉ mỉ đáng sợ. Một người đàn ông bình thường sẽ để lại dấu vết, nhưng một tình báo viên cao cấp thì không.
Elena ngồi trong xe, nhìn vào tờ giấy xác nhận nhân thân trống rỗng. Cô nhận ra một sự thật còn bàng hoàng hơn: Không phải Julian biến mất vì vụ nổ, mà vì nhiệm vụ gắn liền với cái tên "Julian Thorne" đã kết thúc. Anh ta không chết, anh ta chỉ đơn giản là đã "xóa sổ" chính mình khỏi cuộc đời cô sau khi đạt được mục đích nào đó.
Cơn điên trong Elena không còn là sự gào thét nữa, nó đã chuyển hóa thành một trạng thái tỉnh táo đến rợn người. Cô bắt đầu hiểu rằng, để tìm được kẻ không có tên, cô không thể dùng những phương pháp hợp pháp. Cô phải dùng chính bóng tối để xua tan bóng tối.