Sự tò mò của Elena không còn là sự tò mò của một người vợ tội nghiệp nữa, mà nó đã chuyển hóa thành bản năng của một thợ săn đang đánh hơi thấy con mồi. Cô bước đến góc trái căn phòng, nơi âm thanh phát ra sự khác lạ khi nãy. Cô không vội vàng cạy phá, thay vào đó, Elena quỳ xuống, dùng những đầu ngón tay thanh mảnh rà soát dọc theo những đường vân gỗ sồi. Ở điểm giao nhau giữa tấm ván sàn và chân tủ sách, có một vết xước siêu nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có thể nhìn thấy khi ánh đèn pin từ điện thoại chiếu xiên một góc bốn mươi lăm độ.
Elena dùng một lưỡi dao mỏng lách vào khe hở, khẽ bẩy nhẹ. Một tiếng "tách" khô khốc vang lên, tấm ván gỗ bật mở, lộ ra một hầm chứa nhỏ được lót bằng lớp xốp chống tĩnh điện và chống ẩm chuyên nghiệp. Bên trong không có vàng bạc hay trang sức, chỉ có một chiếc hộp kim loại màu đen sần sùi. Khi nắp hộp mở ra, hơi lạnh từ kim loại dường như lan tỏa khắp đầu ngón tay cô, làm đông cứng cả chút hy vọng cuối cùng còn sót lại.
Nằm gọn gàng bên trong là năm cuốn hộ chiếu thuộc các quốc gia khác nhau: Mỹ, Anh, Pháp, Đức và một cuốn hộ chiếu ngoại giao của một quốc gia Đông Âu mà cô chưa từng nghe Julian nhắc tới. Elena run rẩy lật từng trang. Trong tất cả các cuốn sổ đó, hình ảnh người đàn ông vẫn là Julian – gương mặt mà cô đã hôn hàng nghìn lần, bờ vai mà cô đã dựa vào mỗi đêm – nhưng cái tên và thân phận thì hoàn toàn xa lạ.
Trong cuốn hộ chiếu của Anh, anh là một chuyên gia phân tích tài chính tên là Arthur Pendel; ở cuốn của Pháp, anh lại là một nhiếp ảnh gia tự do tên Marc Antoine. Mỗi danh tính đều có một hệ thống dấu thị thực dày đặc, chứng minh những cuộc hành trình xuyên lục địa mà anh thực hiện ngay trong lúc cô nghĩ rằng anh đang đi tuần tra đêm tại Virginia. Elena lật đến cuốn cuối cùng, tấm hộ chiếu ngoại giao. Tên anh ở đó là Alexei Volkov.
Dưới đáy hộp còn có một xấp ảnh chụp lén chính Elena. Ảnh cô đang tưới hoa, ảnh cô đang cười nói với hàng xóm, thậm chí là ảnh cô đang ngủ. Tất cả đều được đánh dấu bằng những ký hiệu mật mã lạnh lùng và ngày tháng cụ thể. Cô không phải là người bạn đời của anh; cô là một đối tượng giám sát. Ba năm chung sống, ba năm ân ái mặn nồng, hóa ra chỉ là một phần trong kế hoạch tác chiến của một người đàn ông có cả trăm khuôn mặt.
Cơn điên loạn âm ỉ trong lòng Elena bỗng chốc bùng phát thành một thứ ánh sáng lạnh lẽo trong đôi mắt. Cô không gào thét, cũng không khóc lóc. Cô xếp gọn năm tấm hộ chiếu lại, nắm chặt chúng trong tay cho đến khi những cạnh giấy sắc lẹm cứa vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Sự phản bội này quá lớn để có thể gột rửa bằng nước mắt. Julian Thorne đã chết, hoặc chưa bao giờ tồn tại. Nhưng kẻ đã lừa dối cô, kẻ đã biến tình yêu của cô thành một trò đùa của tổ chức tình báo, kẻ đó nhất định phải trả giá.
"Julian... dù anh là ai, dù anh có mang khuôn mặt nào," Elena thì thầm vào khoảng không đặc quánh của căn phòng, "tôi cũng sẽ lột bỏ lớp da đó của anh ra."