CUỘC HÔN NHÂN ĐIÊN LOẠN

Chương 6

631 từ · ~4 phút đọc

Căn nhà số 42 phố Willow giờ đây không khác gì một lăng tẩm lạnh lẽo. Elena tỉnh dậy sau cơn hôn mê với đôi mắt ráo hoảnh, không còn một giọt nước mắt nào để rơi. Cô không ăn, không uống, cũng chẳng màng đến việc mở rèm cửa để ánh sáng lọt vào. Những ngày tháng sau đám tang là một chuỗi thời gian xám xịt, nơi cô sống như một bóng ma vật vờ giữa những kỷ niệm đã hóa thành chất độc. Cô bắt đầu dành phần lớn thời gian trong phòng làm việc của Julian, một căn phòng nhỏ nằm ở cuối hành lang tầng hai, nơi vốn luôn được anh khóa kín với lý do chứa nhiều hồ sơ mật của cảnh sát.

Elena ngồi lỳ trên chiếc ghế da cũ kỹ của chồng, tay miết chậm rãi lên mặt bàn gỗ sồi. Cô bắt đầu quan sát mọi thứ với nhãn quan của một kẻ săn mồi thay vì một người vợ. Căn phòng trông có vẻ bừa bộn một cách tự nhiên với những chồng hồ sơ vụ án và sách luật, nhưng đối với một người có đầu óc phân tích như Elena, sự bừa bộn này quá hoàn hảo. Nó giống như một phối cảnh được sắp đặt tỉ mỉ để đánh lừa bất kỳ ai vô tình bước vào.

Điểm bất thường đầu tiên xuất hiện khi cô kiểm tra bộ sưu tập bút ký của anh. Julian có thói quen dùng bút máy, nhưng cô nhận thấy tất cả các bình mực trong ngăn kéo đều đầy nguyên, trong khi những tờ giấy nháp trên bàn lại có vết mực rất mới. Một người dùng bút máy thường xuyên sẽ để lại những vết cặn mực đặc trưng trên ống dẫn, nhưng những chiếc bút của Julian sạch sẽ đến mức vô lý. Chúng chưa bao giờ được thực sự sử dụng để viết lách lâu dài; chúng chỉ là những đạo cụ để diễn tròn vai một viên chức mẫn cán.

Tiếp theo, cô hướng sự chú ý đến giá sách. Julian từng nói với cô rằng anh yêu thích những cuốn tiểu thuyết trinh thám cổ điển, nhưng khi Elena rút một cuốn sách của Agatha Christie ra, cô nhận thấy gáy sách vẫn còn rất cứng, chưa hề có nếp gấp của người đọc. Thay vào đó, cô phát hiện ra những hạt bụi mịn màu xám bám trên đỉnh trang sách không phải là bụi nhà thông thường. Đó là bụi than chì chuyên dụng để bảo quản các thiết bị cơ khí tinh vi.

Elena quỳ xuống sàn, áp tai vào lớp gỗ dưới chân bàn làm việc. Cô gõ nhẹ, lắng nghe âm thanh phản hồi. Một tiếng "cộc" trầm đục bình thường, nhưng ở một vị trí lệch về phía góc trái, âm thanh lại thanh thoát và vang hơn đôi chút. Trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Julian là một cảnh sát hình sự, nhưng cách anh xử lý không gian và ngụy trang đồ vật lại mang hơi hướng của một chuyên gia tình báo thực thụ.

Cô nhận ra rằng, suốt ba năm qua, mình đã sống chung với một người đàn ông mà mỗi cử động, mỗi món đồ anh sở hữu đều là một lời nói dối được tính toán kỹ lưỡng. Sự thật không nằm ở những gì anh để lại, mà nằm ở những khoảng trống vô lý trong căn phòng này. Elena nhìn chằm chằm vào khoảng tối dưới gầm bàn, một ý nghĩ điên rồ lóe lên: Nếu mọi thứ đều là giả, vậy thì danh tính thực sự của anh phải được giấu ở một nơi mà chỉ "The Ghost" mới có thể nghĩ tới.