MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCuộc Sống Xấu Hổ Ở Tống PhủChương 1

Cuộc Sống Xấu Hổ Ở Tống Phủ

Chương 1

936 từ · ~5 phút đọc

Tần Mẫn Như nhớ rõ bản thân ước chừng khoảng mười ba tuổi thì đã tới Tống gia sinh sống, mẫu thân của nàng vốn dĩ bị phu nhân chủ mẫu bán vào nơi này làm gia kĩ, nhưng mẫu thân trời sinh đã rất đẹp, đại lão gia ở đông phủ Tống gia nhìn người một cái liền nạp nàng làm thiếp. Từ con của gia kỹ biến thành tiểu thư khuê các, cuộc sống ở đây không tồi nhưng Mẫn Như vẫn luôn rất thận trọng từng bước đi.

Không giống các tỷ tỷ khác, Mẫn Như từ lúc còn rất nhỏ, bộ ngực đã giống như của khuê nữ trưởng thành, nàng luôn cẩn thận dấu diếm chuyện này, không dám cho người khác biết về bí mật trên cơ thể mình. Hoá ra, ở chỗ cha ruột, Mẫn Như vẫn luôn bị ngược đãi, về sau lúc nàng tới thời kỳ kinh nguyệt, thì càng bị chủ mẫu phu nhân đút thuốc thúc giục sữa, một cặp vú từ mười mấy tuổi đã có thể tiết sữa, Mẫn Như sợ mẫu thân đau lòng khóc lóc vì vậy nàng vẫn mãi che giấu, nhưng không nghĩ tới vì ý tưởng ngu ngốc này của nàng mà đã gây ra rất nhiều chuyện.

Mơ mơ màng màng mở mắt ra, Mẫn Như phát hiện trời đã chập tối, ngày thu thái dương đã xuống núi sớm, cũng không biết sao nàng lại có thể ngủ quên ở học đường, mà Tống tiên sinh cũng hồ đồ khoá trái cửa phòng lại. Dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, tiểu cô nương có đẩy cửa như thế nào thì cũng đẩy không được. Mẫn Như bắt đầu bối rối, hai vú trướng đau quá, nàng cần phải tống sữa tươi ra, nhưng nếu làm bẩn bàn học ở học đường thì làm sao bây giờ?

“Mẫn Như, ngươi ở bên trong sao?” Đúng lúc này, Mẫn Như nghe thấy giọng Tống Liễn ca ca, nàng lập tức mừng rỡ lên.

“Liễn ca ca, Mẫn Như ở đây này! Ngươi mau giúp ta mở mở cửa đi..." Đập Đập cánh cửa bị khóa trái, Mẫn Như vội nhón mũi chân đáp lời Tống Liễn.

“Mới vừa rồi các ngươi đi học đá cầu, ta đã ngủ quên, ta quên cùng bọn tỷ tỷ Ung Ung trở về đông phủ, vô tình bị tiên sinh nhốt ở đây...”

“Ai, ngươi từ từ bình tĩnh lại, ta tìm tiên sinh lấy chìa khóa đã..." Đứng ngoài cửa, Tống Liễn ném đèn lồng sang một bên, hắn cẩn thận mở khóa, liền nhìn thấy tiểu muội muội đang đứng cạnh cửa chờ mình.

“Liễn ca ca..." Bổ nhào vào lòng ngực Tống Liễn, Mẫn Như chỉ biết mềm mại làm nũng, ai mà ngờ ngực nàng đã tới cực hạn rồi, bị lồng ngực khỏe khoắn của Liễn ca ca cọ vào hai vú một cái, sữa tươi liền phóng tạch tạch phun ra bên ngoài, lập tức khiến áo ngoài Tống Liễn ướt sũng.

“Muội muội ngươi...” Cảm giác có chút không thích hợp, Tống Liễn cúi đầu xuống nhìn, thế nhưng nhìn thấy hai vú Mẫn Như to như của một phụ nhân đến kỳ cho con bú, mảng áo trước ngực hai người đều bị sữa tươi xối ướt! “Ngươi đây là?...”

“Ca ca!” Không nghĩ rằng bí mật đã bị phát hiện, Mẫn Như xấu hổ vội che hai nhũ thịt lại, nàng vừa ngượng ngùng sợ hãi vừa nghĩ trong đầu muốn bỏ chạy. Không xong rồi! Bị liễu ca ca phát hiện chuyện ngực mình có sữa tươi rồi Hắn liệu có hiểu lầm hay không? Có tiết lộ bí mật của nàng ra ngoài hay không?

Tống Liễn cảm giác rất không thích hợp, cũng sợ bị người phát hiện khác thường nên hắn chỉ đóng cửa lại:

“Mẫn Như muội muội, ngươi làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?” Tống Liễn chỉ cảm giác quần áo ướt dính vào người mình, hình như là... Sữa tươi. Một tiểu cô nương mười mấy tuổi suốt ngày ở trong khuê phòng như nàng sao lại có sữa tươi cơ chứ?

“Liễn ca ca, ngươi đừng tới đây… thân mình ta rất ô uế...” E lệ ôm ngực, Mẫn Như khổ sở rơi lệ, ngực nàng đau quá, tâm càng đau hơn. Nàng là hài tử kỳ lạ, người khác phát hiện bí mật của nàng nhất định sẽ mắng nàng là đồ đĩ, giống như chủ mẫu đã từng nhục mạ nàng vậy!

Phát hiện Mẫn Như tựa hồ sắp khóc, Tống Liễn vội ngồi xổm xuống, ôm nàng dỗ dành: “Muội muội, ngươi có phải không thoải mái chỗ nào đúng không?..."

“Ca ca… Mẫn Như đau ngực quá” Nói xong, Mẫn Như vứt lại ngượng ngùng đem áo trên kéo ra, cả người run rẩy cúi đầu. "Lúc trước, đại phu nhân Tần gia đã uy hiếp ép ta uống thuốc thúc giục sữa... Thân mình ta hư rồi... Làm sao bây giờ...” Càng nói càng thương tâm, Mẫn Như chỉ khóc thút tha thút thít kể ra.

Tống Liễn trước kia cũng có nghe nói chuyện nuôi nhũ mẫu của các gia đình nhà cao cửa rộng, không nghĩ tới Mẫn Như vốn là tiểu cô nương lại đáng thương như vậy, hắn càng thêm đau xót nàng! Cũng không quan tâm nàng hiện giờ là nữ nhi của mẫu thân mang danh nghĩa mình , chỉ một tay ôm nàng vào trong lòng, cúi đầu há miệng ngậm lấy núm vú cách lớp áo bắt đầu liếm mút sữa của nàng!