“Á ưm... Ca ca, ca ca...” Không nghĩ rằng Tống Liễn sẽ đột ngột mút sữa tươi của mình, Mẫn Như sợ tới mức chỉ lắc đầu xoắn thân mình lại “Không muốn, ta không muốn...”.
Nam nhân lại không nhịn được, cặp vú bự như quả đu đủ này đã câu sạch linh hồn của hắn rồi, Tống Liễn tuy còn chưa trải qua những chuyện mây mưa với nữ nhân thế nhưng ngày thường cũng lén trốn trong góc nghe các huynh đệ kể chuyện xuân cung đồ, nhưng hắn chưa bao giờ nghe nói tiểu cô nương còn nhỏ tuổi biết chảy sữa, khiến hắn không khỏi vừa hưng phấn lại vừa tò mò, một mặt nhiệt tình xoa nắn cái vú to căng tròn của Mẫn Như một mặt dùng sức liếm mút dòng sữa 'chụp chụp'.
“A ưm... Ca ca… Liễn ca ca... Mẫn Như muốn chết.. muốn chết đi mất…” Chưa bao giờ bị nam nhân mút vú mạnh như thế, Mẫn Như chỉ cảm thấy choáng váng một trận, lại cảm thấy toàn thân mềm nhũn, suýt nữa thì muốn ngã quỵ xuống đất! Thật sự không còn cách nào khác, Mẫn Như chỉ có thể ôm chặt lấy cổ Liễn ca ca, nàng khóc sướt mướt lắc đầu ngầy ngậy.
Thấy tiểu muội muội vừa cự tuyệt vừa ngại ngùng đỏ mặt, Tống Liễn hơi sửng sốt, hắn chỉ có thể ôm tiểu Mẫn Như chặt hơn để trấn an nàng. “Muội muội đừng sợ, ca ca… Ca ca là đang giúp muội thôi... Ngực còn đau không?”
Tựa vào đầu vai Liễn ca ca khóc thút tha thút thít, Mẫn Như nhất thời không biết nên trả lời như thế nào, một hồi lâu nàng mới nhỏ giọng nói: “Sữa của ta được hút sạch rồi, không còn đau nữa, ca ca đưa muội về phòng được chứ?”
“Ừm!” Thân thể tiểu Mẫn Như rất mềm mại. Ôm nàng trở về Đông phủ, Tống Liễn không khỏi cảm thán, hắn vừa ôm nàng đi đường vừa lén lút sờ tấm lưng nàng. Mấy ngày nay Tần Mẫn Như vốn đã mệt rồi, nàng cứ như vậy mà ngủ thiếp đi trong lòng ngực Tống Liễn, cũng không biết chuyện Tống Liễn ca ca sờ mó cơ thể mình.
Bên này, Tô Mị ở trong phòng đợi hơn nửa canh giờ, trong lòng nàng vô cùng nôn nóng, nhưng chỉ có thể đi qua đi lại vò nát khăn tay, nàng không chịu nổi buông tay cầm khăn lụa xuống, chạy tới dựa vào bả vai đại lão gia Tống gia cầu xin “Lão gia, ngài cho Mị Nhi đi tìm hài tử được không? Ta sợ… sợ nàng…sợ nàng…có chuyện chẳng lành”.
“Không được! Đã khuya rồi, nàng là phụ nhân, bây giờ đi ra ngoài ta thấy không yên tâm!” Năm đó Mị Nhi của hắn, chính là vào đêm ham chơi đi xem hoa đăng mới bị tên súc sinh Tần Dễ kia bắt đi cưỡng hiếp thất thân, nàng còn bị người khác tính kế gả vào Tần gia làm thê thiếp, khó khăn lắm mới mua nàng về từ Tần gia, Tống đại lão gia cực kỳ sợ hãi, chỉ ngăn cản nàng “Vả lại, Liễn nhi đã đi tìm rồi, chả phải ngày thường nàng đều nói Liễn nhi có thể chăm sóc người khác sao? Hơn nữa, nó cưng chiều Mẫn Như như vậy, nàng còn không chịu yên tâm?”
“Lão gia. Mị Nhi bất hạnh chỉ có mỗi đứa con gái rượu Mẫn Như thôi, nếu con có xảy ra chuyện gì, ta…” Tô Mị còn muốn nói cái gì đó, lại thấy Tống Liễn ôm Mẫn Như đang ngủ say trở về, Tô Mị vội bước lên trước: “Liễn ca, Mẫn Như ở chỗ học đường sao?”
"Vâng… Nàng ngủ quên ở học đường … lúc con tìm nàng thì nàng đã bị dọa khóc, khóc xong thì ngủ thiếp đi ” Tuy rằng sữa đã bị hắn uống sạch sẽ, trên mặt Tần Mẫn Như vẫn còn đọng lại nước mắt, nam nhân chỉ có thể che giấu như thế.
Lau lau nước mắt, Tô Mị không ngừng nói lời cảm tạ tới Tống Liễn, lại làm phiền Tống Liễn ôm Mẫn Như đưa tới chiếc giường nhỏ trong phòng. Làm xong việc, Tống Liễn có chút ngượng ngùng cáo từ hai người lớn trong nhà, trong lúc nhất thời trong phòng chỉ còn lại Mẫn Như đang ngủ say cùng Tô Mị phu nhân và đại lão gia.
Bởi vì thời niên thiếu Tô Mị bị Tần Dễ cưỡng hiếp thu làm thiếp, nên nàng cứ lo sợ đứa con gái duy nhất của mình sẽ bị người bắt nạt. Từ khi được đại lão gia Tống gia là Tống Du cưới làm vợ kế liền ép hắn mang nữ nhi sắp xếp cùng sống trong phòng của hai người bọn họ, để cho mình mọi thời khắc đều có thể chăm sóc nữ nhi.
Mắt thấy đã gả vào đây được hai năm, nữ nhi cũng trưởng thành rồi, Tống Du muốn thu xếp cho Mẫn Như đến sương phòng khác trong viện, nhưng cứ nói thế nào thì Tô Mị cũng không chịu. Hắn vừa mở miệng nhắc tới chuyện này thì kiều thê liền khóc lóc nỉ non, khiến hắn bất lực đành không nói nữa.
“Được rồi, Mẫn Như cũng đã trở về rồi... Chúng ta đi nghỉ thôi...” Nhìn Tô Mị cẩn thận đắp chăn cho nữ nhi, Tống Du chỉ biết không ngừng khuyên bảo nàng, mấy ngày trước hắn phải đi ra bên ngoài bàn chuyện làm ăn, đã nhiều ngày không đến thăm Hải Đường Uyển của tiểu Mị Nhi hắn, tối nay thật sự không thể nhịn nổi nữa… Chỉ bế Tô Mị một phen lên, mang nàng về phòng.
“Du ca ca… Lão gia… đừng mà...” Thẹn thùng đẩy nam nhân ra, Tô Mị chỉ không ngừng lắc đầu “Ta, người ta đang mệt...” E thẹn cúi đầu, Tô Mị rất xấu hổ, có lẽ kinh nguyệt nàng mấy ngày nữa sẽ tới, nếu như hành sự lúc này rồi mang thai.... Mẫn Như cũng mười mấy tuổi rồi, mình lại sinh thêm đệ đệ muội muội cho nàng thì không phải xấu hổ không còn mặt mũi gặp người khác sao!
“Mị Nhi đừng lừa ca ca nữa, thân thể nàng mệt mỏi chỗ nào chứ, mới vừa rồi ta còn thấy nàng thay quần lót dính chút nước... Có phải ngày đó sắp tới đúng không…” Từ khi nam nhân kết hôn với nàng, hắn luôn muốn cùng nàng sinh con dưỡng cái, thế mà Tô Mị luôn nói Mẫn Như đã lớn, chuyện sinh đứa nữa rất khó coi, cho nên nàng luôn né ngày 'quỳ thủy' mới dám làm chuyện vợ chồng với hắn, nhưng mà bây giờ hắn không thể nín được nữa.
“Ưm...” Căng thẳng nhìn Tống Du, Tô Mị chỉ biết cúi đầu không dám nhìn hắn. “Lão gia... Du ca ca... Mị Nhi dùng miệng hầu hạ ngươi có được không?”.