MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCuộc Sống Xấu Hổ Ở Tống PhủChương 4

Cuộc Sống Xấu Hổ Ở Tống Phủ

Chương 4

1,085 từ · ~6 phút đọc

Không đợi tiểu Mị Nhi của hắn bình ổn, nam nhân liền vội vàng cắm vào dâm huyệt, chim to khổng lồ bắt đầu thọc vào rút ra trong tiểu huyệt cứ liên tục chảy dâm thủy kia!

“Ưm a... Du ca ca chàng chậm lại một chút, chậm một chút...” Không biết vì sao nam nhân ngày thường luôn là bộ dạng nghiêm túc cấm dục, nhưng lúc ở trên giường hắn lại vừa háo sắc vừa gấp gáp như vậy. Hơn nữa, con gái còn đang ngủ ở bên ngoài vách ngăn, Tô Mị sợ tiếng kêu dâm đãng của mình bị con gái nghe thấy nên vẫn mãi nhẫn nhịn, khoái cảm khi yêu đương vụng trộm chỉ khiến nam nhân càng thêm phần kích thích, gậy thịt to của hắn đâm vào âm hộ Tô Mị như giã tỏi.

Tống Du xưa nay đều tiết chế, sau khi chính thê chết đi, mười mấy năm qua hắn cũng chưa bao giờ cưới người khác, hiện giờ cưới được Tô Mị vô vùng duyên dáng gợi cảm này, hắn khó có thể đè nén nội tâm rung động của mình được, cả ngày chỉ hận không thể thao mỹ nhân này đến ngất đi.

Tô Mị vẫn luôn yêu Tống Du, nhưng lại bị Tần Dễ ở giữa gây khó dễ, hại nàng cùng Du ca ca phải chia cách hơn mười mấy năm.

Bây giờ tái giá, tất nhiên là mọi chuyện sẽ nghe theo hắn, ở trên giường nàng tuy thẹn thùng nhưng cũng rất cuồng nhiệt, tận tình hùa theo gậy thịt nam nhân. Đôi khi không kìm chế được còn nói ra những lời thô tục dâm đãng, chỉ khiến nam nhân càng chết mê chết mệt tiểu tao bức nàng.

“Ưm ơ... Du ca ca, du ca ca chậm một chút, Mị Nhi muốn chết …muốn chết mất... Huyệt dâm tiết ra nước dịch rồi a…”.

“Tiểu dâm đãng… ta không cắm sâu thì sao có thể sinh con được chứ?” Một hơi ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của Tô Mị, nam nhân cố ý mút vào thật mạnh, đầu lưỡi đầy gai nhỏ quấn nàng đến suýt nữa thì không thở nổi!

“Ưm ưm… ưm...”

Thế nhưng

Tô Mị không ngờ nàng vừa rồi lại quên cởi xiêm y giúp con gái, Tần Mẫn Như cảm thấy oi bức liền tỉnh giấc, đột nhiên nàng nghe thấy tiếng mẫu thân rên rỉ, trong lòng Mẫn Như liền hoảng sợ, chỉ nghe thấy mẫu thân vẫn luôn hét to muốn chết …muốn chết mất… còn kêu mãi không ngừng, nàng vừa nghe được thì nước mắt đã chảy lưng tròng rồi, đại lão gia lại ức hiếp mẫu thân…đêm nào hắn cũng vậy cả…ban ngày thì tỏ vẻ yêu thương vợ con ban đêm thì bắt nạt vợ mình khóc kêu gào chết ... Cắn cắn ngón tay, Mẫn Như chỉ im lặng lén khóc thút thít.

Ước chừng khoảng năm mười một mười hai tuổi, Tần phu nhân có lần nhân lúc cha nàng say rượu lại hạ xuân dược cho mẫu thân, còn giấu nàng trong phòng ép nhìn cảnh cha mẹ mình làm tình.

Lúc ấy, nàng còn trơ mắt nhìn thấy dương vật to lớn dưới thân cha cắm vào hạ thân mẫu thân, tiểu cô nương sợ tới mức cả người cứng đờ không dám nhúc nhích, nhìn dương vật thô tím của phụ thân thọc ra thọc vào mẫu thân, Mẫn Như chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, nàng sợ hãi đến nỗi suýt nữa thì ngất xỉu, chỉ cảm giác thật dơ bẩn... Thật dơ bẩn...

Xong việc, Tần phu nhân lột sạch xiêm y của nàng, kêu Lý ma ma đánh vú nàng, mắng nàng là tiểu dâm phụ, sau này nếu có trưởng thành cũng sẽ bị nam nhân thao nát huyệt.

Mẫn Như sợ tới mức cả người chết lặng, hiện giờ nghe thấy mẫu thân lúc thì rên rỉ lúc thì gào hét, nàng càng sợ hãi hơn, chỉ biết lấy chăn đắp kín cả người đang cuộn tròn lại, mẫu thân đang bị cha kế thao... Lúc chiều, nàng cũng bị Liễn ca ca bú vú, thân thể không còn sạch sẽ nữa ... Ca ca có coi mình là kỹ nữ hay không đây?

Sáng sớm hôm sau, Mẫn Như cả đêm không ngủ thức dậy với con mắt sưng húp, thoa đôi mắt trước gương ở bàn trang điểm trong phòng, nàng trang điểm dung nhan một hồi lâu mới mặc bộ xiêm y màu trắng thuần khiết rồi cầm mấy quyển sách cất vào túi sách mà Liễn ca ca mua cho mình. Đến bữa sáng cũng không muốn ăn, thì đã vội vàng chạy ra ngoài. Mẫu thân ắt đang ngủ khỏa thân trên giường cùng đại lão gia… Nàng thấy sợ a…

“Mẫn Như muội muội. Sao hôm nay nàng lại dậy sớm thế?” Nhìn một thân đơn giản Tần Mẫn Như, biết nàng trước nay đều chăm sóc bản thân sạch sẽ gọn gàng, Tống Liễn vội tiến lên muốn giúp nàng cầm túi, nhưng Mẫn Như lại vội vội vàng vàng né tránh hắn.

“Ta tự mình cầm được rồi... Ca ca...” Sợ hãi né tránh, Mẫn Như quay mặt sang chỗ khác, nàng sợ bị hắn nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của mình.

Đột nhiên bị Mẫn Như đối xử lạnh nhạt, Tống Liễn có chút kỳ quái lại có chút bất an, chợt nhớ đến chuyện bú sữa tươi của nàng vào chiều hôm qua, hắn không nhịn được nhỏ giọng nói “Ngày hôm qua ta thấy nàng trướng sữa bị đau… Cho nên mới thất lễ...”.

“Huynh đủ rồi đấy! Liễn ca ca, huynh muốn ta xấu hổ chứ gì?” Mẫn Như che mặt lại, cực kỳ khổ sở, nàng chỉ ngồi ở bên lan can khóc “Ta chán ghét ngươi!”.

“Muội muội. Ta, ta không phải cố ý đâu. Nhưng vừa to to vừa thơm tho như vậy, cho nên ta mới....”.

“Ngươi còn muốn nói... còn muốn nói nữa ! Ta hận ngươi!” Bực mình đuổi đánh Tống Liễn, Tần Mẫn Như chỉ không ngừng oán giận hắn, lại tức đến mức muốn lấy cầm sách đập hắn, nhưng không ngờ nàng mới vung tay một cái thì lại đánh trúng mắt của Tống Tuần đang chuẩn bị đi về phía học đường, trong phút chốc, vị trưởng tôn thiếu gia Tây phủ này đau đến độ mắng thắng mặt nàng: "Tần Mẫn Như, ngươi làm cái gì vậy hả?"