Có chút sợ hãi trốn phía sau lưng Tống Liễn, Mẫn Như không ngừng kéo lấy ống tay áo của nam nhân, bày ra bộ dạng hốt hoảng lo sợ: “Ta, ta không phải cố ý đâu... Tuần ca ca…”
Tống Tuần vốn muốn phát giận, nhưng vừa thấy bộ dạng nhu nhược đáng thương của nàng, Tống Tuần lại đành phải thả nàng đi. “Ừm, túi trả lại cho ngươi đấy, sau này…nếu có tán tĩnh ve vãn với Liễn ca ca của ngươi thì nhớ chú ý chừng mực chút ”.
Nhận lấy túi Tống Tuần đưa cho, Tống Liễn có chút không vui chỉ kéo Mẫn Như đi về phía trước.
“Ca ca... Những lời vừa rồi huynh nói có thể bị hắn nghe hết hay không, nếu như hắn biết được, Mẫn Như phải làm người thế nào đây?” Tủi thân nhìn Tống Liễn, Mẫn Như chỉ thấp giọng hỏi.
“Sợ cái gì. Cùng lắm thì nuôi nàng lớn thêm chút rồi gả cho ta thôi...” Nói xong, nam nhân đặt biệt nhấn mạnh từ “lớn”, lại lén quay đầu sang miêu tả vú Mẫn Như, bọn chúng cũng rất to rồi...
“Ta không nghe, ta không nghe gì cả! Ca ca thật không biết xấu hổ!” Hung dữ dẫm mạnh vào chân Tống Liễn, Mẫn Như vừa xấu hổ lại vừa tức giận bỏ chạy, cả người và mặt của nàng đều nóng rát.
Nhưng Tống Tuần đang đứng ở dưới hành lang xoa xoa cái mũi lại nhíu mày, vừa rồi hắn hình như loáng thoáng nghe được Tống Liễn nói Mẫn Như vừa to vừa thơm lại vừa mềm… Chẳng lẽ… thảo nào hai người bọn họ cứ luôn dính bên nhau, hóa ra là có quan hệ mập mờ vậy!
Buổi sáng trôi qua, Mẫn Như căn bản không thể chuyên tâm nghe giảng bài gì, nàng chỉ biết ngẩn người nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nghe nói Ung Ung tỷ tỷ mấy ngày nữa sẽ cùng thiếu gia Lăng gia Lăng Thanh Diệp kết thân, vì thế tỷ ấy đã đặc biệt xin nghỉ để ở nhà học phép tắc, đặt mua xiêm y và trang sức. Còn có tin đồn rằng Lăng Thanh Diệp vừa trông thấy bức họa của Ung Ung tỷ tỷ đã cực kỳ yêu thích nàng, còn sai người tặng rất nhiều lễ vật qua nhà, cũng không biết tốt hay không tốt, nghe nói nam nhân đó có hai người cha, chẳng lẽ Ung Ung tỷ tỷ cũng muốn gả cho hai nam nhân?
Mẫn Như bên này đang bận ngây ngốc, Tống Liễn lại không ngừng nhíu mày, hắn vừa nhìn nàng vừa thỉnh thoảng nhép nhép miệng nuốt nước miếng.
Mẫn Như muội muội của hắn từ trước đến nay đã khác với các tỷ muội trong phủ, tiểu cô nương không giống như tiểu thư thế gia được nuông chiều từ nhỏ, nhưng mà chưa nói câu gì thì nàng đã có bộ dạng xấu hổ đỏ mặt, có đôi khi lại ngốc nghếch giống như bây giờ... Cũng không biết cái đầu nhỏ đang suy nghĩ chuyện gì, ngày hôm qua hắn còn nhìn thấy vú nha đầu này... Cực kỳ hấp dẫn người khác...
Mẫn Như dần dần cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, quả nhiên là Liễn ca ca.
Mẫn Như vội vàng cúi đầu ghé vào bàn, thật mắc cỡ chết a! Hắn có phải đang suy nghĩ chuyện hôm qua uống sữa của nàng hay không? Nghĩ đến đây, Mẫn Như cảm giác váy quấn ngực của mình dường như lại căng lên, e rằng hai vú lại căng đầy sữa. Trước kia mỗi sáng sớm thức dậy, nàng đều bận vắt sữa, vì vậy có thể chịu đựng đến buổi chiều tan học, nhưng bây giờ lại không được nữa rồi...
Khó khăn lắm đợi đến giờ nghỉ trưa, Mẫn Như vội trốn trong phòng nghỉ, nàng không muốn nhìn thấy Tống Liễn nhiều, không ngờ hắn sai gã sai vặt đem đồ ăn tới, nói rằng muốn dùng cơm trưa với nàng. Vú Mẫn Như lại cứng như cục đá, từng khối sữa kéo nhau đông tụ lại, nàng không có một chút khẩu vị ăn uống nào cả.
“Muội muội mau ăn cơm đi, buổi chiều còn phải chép sách.” Gắp miếng thịt bỏ vào trong chén Mẫn Như, Tống Liễn thấy nàng đứng ngồi không yên cũng đoán ra được vài phần, chẳng trách mẹ nhỏ luôn bắt nàng ngủ cùng cha mẹ, thì ra là sợ chuyện tiết sữa của nàng bị phát hiện. Đoán chừng lúc này nàng đang trướng sữa rồi! Sữa tươi của nàng, hắn càng ăn càng nghiện a, Tống Liễn thích xem sách y nên cũng biết một ít.
Gắp miếng thịt trả lại cho nam nhân, Mẫn Như không ngừng ăn cơm trắng, nàng món gì cũng ăn không vô, hai vú đau quá!
Nam nhân thấy bộ dạng này của nàng cũng không muốn kiếm chuyện, chỉ muốn xem nàng có thể chịu đựng được bao lâu, quả nhiên, ăn được nửa chén cơm, Mẫn Như chịu không nổi nữa, nước mắt rưng rứng kéo kéo ống tay áo hắn “Ca ca… Ta, ta lại đau rồi... Huynh, huynh mau mút chút đi.”
“Muội muội đau chỗ nào? Để ta xem thử được không?” Tống Liễn xấu xa biết rõ còn cố hỏi, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào vú nàng.
Mẫn Như không còn cách nào khác, chỉ đành đỏ mặt cởi bỏ quần áo, nàng nhào đầu vào trong lòng Tống Liễn “Chỗ này, chỗ hôm qua lại trướng lên nữa rồi, ca ca...”.
Ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, Tống Liễn làm sao chịu đựng được, hắn chỉ nâng cằm của Mẫn Như lên, nhìn ngũ quan xinh đẹp của nàng không chớp mắt, lại nhìn cặp vú khép hờ của nàng một cái, rõ ràng đã căng to như quả đu đủ rồi! Bàn tay to nhẹ nhàng ấn vào hai bầu vú, chỉ thấy một cột chất lỏng sữa phun ra, làm Tống Liễn nhìn đến suýt nữa thì nổi thú tính, hắn cũng không chú ý đến thứ khác, chỉ dùng tay chụm hai bầu vú to lại một chỗ, cúi đầu ngậm lấy hai đầu vú liếm mút cùng lúc.
“Ưm ưm...” Bầu vú vốn dĩ cứng như đá bị nam nhân ấn ra cột sữa, chất lỏng còn chưa kịp chảy xuống thì đã bị hắn tham lam nuốt sạch, cuối cùng Mẫn Như cũng cảm thấy thư giãn một chút, tay nhỏ không ngừng ôm lấy đầu Tống Liễn dúi thẳng vào trước ngực mình, lại động tình xoa xoa búi tóc của hắn.
Cảm giác tiểu huyệt phía dưới đang chảy nước… nàng thật giống như gái điếm a! Chỉ mới cho ca ca mút sữa chút thì… dâm thủy chảy ra rồi…
Ngưỡng đầu, cảm giác một trận sung sướng từ đầu vú truyền lên tới đỉnh đầu mình, Mẫn Như không ngừng yêu kiều rên rỉ, giọt lệ dục vọng từ khoé mắt vô thức chảy xuống, nàng xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt!
Tống Liễn giống phụ thân của mình, từ nhỏ hắn đã thanh tâm cấm dục chưa bao giờ dâm loạn với nữ nhân, nhưng lần này bị tiểu muội muội mà mình cực kỳ yêu thương quyến rũ như thế, cho dù có định lực đến đâu cũng không thể nín được, hắn càng thêm hưng phấn xoa nắn vú nàng, mở miệng liều mạng mút sữa giống như trẻ con đói khát. Cặp vú to lớn này đặc biệt chứa rất nhiều sữa, hắn hút hơn nửa ngày, cái vú nàng mới chịu mềm xuống, Tống Liễn cảm thấy mình no đến độ muốn ợ ra.
Vốn tưởng rằng Liễn ca ca hút xong sữa sẽ buông tha cho mình, ai mà ngờ nam nhân lại bắt đầu chơi xấu, hắn há miệng ngậm chặt đầu vú rồi bế nàng lên, ấn nàng xuống băng ghế, một cây dương vật vừa nóng hổi vừa cứng ngắc chui vào giữa hai chân nàng cọ xát.
"Ưm…ưm…ca ca không được đâu…không được.. ngươi thả ta ra…Mẫn Như sắp thành hôn rồi…ngươi không nên làm như vậy "