MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưới Nhầm Sao Chổi, Được Cả Gia TàiChương 11

Cưới Nhầm Sao Chổi, Được Cả Gia Tài

Chương 11

637 từ · ~4 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn sương trên đỉnh các tòa cao ốc, Tô Diệp đã bị Lục Triết bế thốc lên chuyên cơ riêng. Anh không cho cô cơ hội phản đối, chỉ để lại một câu ngắn gọn: "Đi giải xui."

Điểm đến là một hòn đảo tư nhân nằm biệt lập giữa vùng biển phía Nam – nơi Lục Triết dự định xây dựng siêu dự án nghỉ dưỡng. Nhưng ngay khi máy bay vừa hạ cánh xuống đường băng dã chiến, bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chuyển mây đen kịt. Một cơn bão bất thường, chưa từng có trong dự báo, bắt đầu ập tới.

"Sếp, khí tượng báo bão cấp 12 đang hình thành ngay trên đầu chúng ta. Hệ thống liên lạc đang bị nhiễu!" – Trợ lý Lý hớt hải báo cáo qua bộ đàm.

Lục Triết nhìn ra cửa sổ, rồi nhìn sang Tô Diệp đang ngồi co rúm ở ghế bên cạnh, anh khẽ nhếch môi: "Vận xui của em bắt đầu 'phát huy' tác dụng rồi đấy."

Họ buộc phải di chuyển bằng xe jeep về phía biệt thự trú ẩn trên đồi cao. Gió rít gào như muốn lật tung chiếc xe. Tô Diệp run rẩy, bàn tay nhỏ bé bám chặt vào cánh tay rắn chắc của Lục Triết: "Lục Triết, hay là ngài để tôi đi đi... Ở gần tôi, ngay cả trời cũng không yên."

Lục Triết không nói, anh chỉ kéo cô sát vào lòng, dùng chiếc áo khoác to bản che kín cơ thể cô. Bất ngờ, một tia sét đánh trúng cây đại thụ bên đường, thân cây đổ sập ngay trước mũi xe. Tài xế phanh gấp, chiếc xe trượt dài trên bùn lầy rồi lật nghiêng xuống sườn dốc.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Lục Triết không hề do dự, anh xoay người dùng cả tấm lưng to lớn của mình bao bọc lấy Tô Diệp, che chắn cho cô khỏi những mảnh kính vỡ và va đập mạnh.

Rầm!

Khi mọi thứ tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng mưa xối xả đập vào vỏ thép của xe. Tô Diệp từ từ mở mắt, cô không hề bị thương, nhưng người đang đè trên cô thì hơi thở đã trở nên nặng nề. Máu từ trán Lục Triết chảy xuống, thấm vào má cô đỏ thẫm.

"Lục Triết! Ngài tỉnh lại đi! Đừng dọa tôi!" – Cô khóc nấc lên, hai tay run rẩy ôm lấy khuôn mặt anh.

Lục Triết khẽ mở mắt, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy ngạo mạn hiện lên: "Thấy chưa... tôi đã nói... tôi sẽ hứng lấy... tai họa cho em..."

Họ kẹt lại trong chiếc xe lật nghiêng giữa cơn bão. Không gian chật hẹp, hơi ấm từ hơi thở của cả hai hòa vào nhau giữa cái lạnh thấu xương của mưa rừng. Cảm giác sợ hãi cái chết bỗng chốc biến thành một thứ khát khao sống mãnh liệt.

Trong bóng tối nhập nhạng, Lục Triết tìm đến môi cô, một nụ hôn mang vị máu và vị mặn của nước mắt. Anh muốn chiếm đoạt hơi thở của cô, muốn cảm nhận rằng cả hai vẫn còn sống. Đôi bàn tay anh dù đang bị thương vẫn luồn vào trong áo cô, tìm kiếm sự ấm áp từ làn da mịn màng.

"Đừng khóc... Trong lúc này... tôi muốn em..." – Anh khàn giọng thì thầm.

Giữa tiếng sấm sét rạch nát bầu trời và tiếng mưa gầm rú, trong chiếc xe nát bét giữa rừng già, một cuộc giao hoan đầy bản năng và tuyệt vọng bắt đầu diễn ra. Đó không chỉ là tình dục, mà là cách duy nhất để họ chứng minh rằng tình yêu của họ mạnh hơn cả vận mệnh nghiệt ngã này.