Cơn bão vẫn điên cuồng gào thét ngoài kia, nhưng bên trong chiếc xe Jeep lật nghiêng, không gian nóng rực đến mức hơi nước bốc lên mờ mịt trên những tấm kính vỡ. Sau trận hoan lạc đầy tuyệt vọng để khẳng định sự sống, Lục Triết lịm đi vì mất máu và kiệt sức.
Tô Diệp bừng tỉnh giữa đống đổ nát. Cô nhìn người đàn ông vốn luôn cao ngạo, nắm giữ vận mệnh của hàng vạn người, giờ đây lại nằm bất động, gương mặt tái nhợt vì vết thương sâu trên vai.
"Lục Triết, anh không được chết! Vận xui của tôi chưa hành hạ anh đủ mà, anh không được bỏ cuộc!"
Cô nghiến răng, dùng hết sức bình sinh đẩy cánh cửa xe bị kẹt. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút vẽ giờ đây rướm máu vì bám vào những mảnh kim loại sắc nhọn. Theo định luật "nhọ" của mình, cứ mỗi khi cô cố gắng làm gì đó, khó khăn lại tăng gấp bội. Trời mưa to hơn, đất đá sạt lở khiến chiếc xe có dấu hiệu trượt sâu hơn xuống vực.
Nhưng lần đầu tiên trong đời, Tô Diệp không khóc. Cô dùng một đoạn dây thừng trong bộ đồ nghề trên xe, buộc chặt vết thương cho anh. Cô kéo Lục Triết ra khỏi đống đổ nát ngay trước khi chiếc xe trượt hẳn xuống vực thẳm.
Cô cõng anh, hoặc đúng hơn là kéo lê thân hình to lớn của anh vào một hang đá gần đó.
Đêm trên hoang đảo lạnh thấu xương. Lục Triết bắt đầu lên cơn sốt cao, môi anh khô khốc, miệng lảm nhảm những từ không rõ chữ. Tô Diệp biết nếu không giữ ấm cho anh, anh sẽ không qua khỏi đêm nay.
Cô nhóm lửa. Tất nhiên, với một kẻ xui xẻo, việc nhóm lửa giữa rừng mưa là một nhiệm vụ bất khả thi. Cô đánh đá đến mức bật máu móng tay, bật khóc vì bất lực. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt Lục Triết, cô lại cắn môi tiếp tục. Tách. Một tia lửa nhỏ bùng lên.
"Lục Triết, sưởi ấm cho anh..."
Tô Diệp cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng của cả hai. Cô nằm xuống bên cạnh anh trong hang đá tối tăm, dùng hơi ấm từ làn da và cơ thể mình để bao bọc lấy anh. Trong sự im lặng của rừng già, tiếng tim đập của hai người là âm thanh duy nhất tồn tại.
Trong cơn mê man, Lục Triết cảm nhận được một sự mềm mại, ấm áp lạ kỳ đang ôm lấy mình. Anh vô thức siết chặt lấy cô, đôi môi khô nẻ tìm kiếm hõm cổ cô như một bản năng sinh tồn.
"Tô... Diệp..." – Anh thầm gọi tên cô trong hơi thở đứt quãng.
Sự tiếp xúc da thịt giữa đêm đông giá rét không mang lại sự thô tục, mà là một sự gắn kết thiêng liêng. Tô Diệp ôm chặt lấy đầu anh, để anh vùi vào ngực mình. Cô cảm nhận được từng nhịp thở yếu ớt của anh đang dần ổn định lại nhờ hơi ấm của cô.
Lục Triết bất chợt tỉnh táo lại trong giây lát. Anh thấy cô gái nhỏ bé đang run rẩy vì lạnh nhưng vẫn không buông mình ra, đôi mắt anh tối sầm lại. Dù cơ thể đang đau đớn, bản năng chiếm hữu vẫn trỗi dậy. Anh lật người, ép cô xuống nền đá cứng, nụ hôn nồng cháy mang theo hơi nóng của cơn sốt và sự khao khát điên cuồng.
"Em đúng là... tai họa ngọt ngào nhất đời tôi."
Giữa hang đá lạnh lẽo, ngọn lửa nhỏ bập bùng soi rọi hai thân hình đang quấn quýt lấy nhau, vượt qua cả ranh giới của sự sống và cái chết.