MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưới Nhầm Sao Chổi, Được Cả Gia TàiChương 13

Cưới Nhầm Sao Chổi, Được Cả Gia Tài

Chương 13

711 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua màn sương mù dày đặc của hòn đảo hậu cơn bão, rọi vào bên trong hang đá. Tiếng trực thăng cứu hộ gầm rú từ xa đang dần tiến lại gần, nhưng bên trong không gian chật hẹp ấy, thời gian như vẫn đang ngưng đọng ở một nhịp điệu khác—nhịp điệu của hơi thở dồn dập và làn da nóng rực.

Cơn sốt của Lục Triết đã hạ, nhưng thay vào đó là một loại "nhiệt" khác nồng đậm hơn. Anh tỉnh dậy từ sớm, nhưng không hề cử động. Anh nằm im để tận hưởng cảm giác Tô Diệp đang ôm chặt lấy mình như một chú mèo nhỏ tìm hơi ấm. Đôi mắt anh thâm trầm quan sát những vết xước trên cánh tay cô—minh chứng cho việc cô đã dùng cả tính mạng để kéo anh ra khỏi tử thần.

"Tô Diệp..." – Giọng anh khàn đặc, không phải vì bệnh, mà vì dục vọng đang dâng cao trong buổi sớm mai.

Tô Diệp giật mình tỉnh giấc. Nhìn thấy ánh mắt rực lửa của Lục Triết đang dán chặt vào mình, cô hốt hoảng nhận ra cả hai vẫn đang trong tình trạng "không mảnh vải che thân". Cô lúng túng định vớ lấy chiếc áo sơ mi rách nát để che chắn, nhưng Lục Triết đã nhanh hơn, anh lật người ép cô xuống lớp lá khô và áo khoác trải tạm dưới nền đá.

"Lục Triết... nghe kìa... hình như có tiếng trực thăng... họ đến cứu chúng ta rồi!" – Cô lắp bắp, tim đập loạn nhịp.

"Mặc kệ họ." – Lục Triết phả hơi thở nóng hổi vào vành tai cô, bàn tay thô ráp của anh bắt đầu du ngoạn trên những đường cong mềm mại mà đêm qua anh chỉ cảm nhận được trong cơn mê man. – "Họ chưa tìm thấy chỗ này ngay đâu. Tôi phải đòi 'nợ' cho việc em đã tự ý liều mạng cứu tôi."

Nụ hôn của anh rơi xuống như bão tố, mãnh liệt và đầy tính chiếm hữu. Khác với sự tuyệt vọng của đêm qua, lần này là sự bùng nổ của sức sống và sự khát khao chiếm đoạt thực thụ. Tô Diệp bị anh cuốn vào vòng xoáy nhục dục, đôi tay cô vô thức đan chặt vào tấm lưng rộng lớn của anh, nơi những vết sẹo mới và cũ hòa lẫn vào nhau.

Đúng lúc cao trào, tiếng bước chân dồn dập và tiếng gọi của Trợ lý Lý vang lên ngay phía ngoài cửa hang: "Sếp! Ngài có ở trong đó không? Chúng tôi thấy dấu vết của vụ tai nạn rồi!"

Tô Diệp sững người, mặt đỏ như gấc, cô cố gắng đẩy Lục Triết ra: "Đến... đến rồi! Buông tôi ra!"

Lục Triết nghiến răng, vẻ mặt đầy sự không cam lòng. Anh không buông cô ra ngay mà còn cố tình để lại một dấu hôn đỏ thẫm ngay trên xương quai xanh của cô, rồi mới thong thả vớ lấy chiếc áo khoác choàng lên người cô, che kín từ đầu đến chân.

Khi Trợ lý Lý cùng đội cứu hộ xông vào với đèn pin sáng loáng, họ lập tức đứng hình. Vị Chủ tịch của họ đang ngồi dựa lưng vào vách đá, ngực trần đầy vết xước, gương mặt lãnh đạm nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo nhìn thẳng vào những kẻ "phá đám". Trong lòng anh là một cái "bọc" áo khoác to đùng, chỉ để lộ ra vài sợi tóc rối và đôi mắt to tròn đầy xấu hổ của Tô Diệp.

"Sếp... chúng tôi... chúng tôi xin lỗi vì đã đến muộn." – Trợ lý Lý toát mồ hôi hột, lập tức quay lưng lại.

"Ra ngoài chờ. 10 phút sau mang quần áo mới và thuốc men vào đây." – Lục Triết ra lệnh, giọng nói lạnh thấu xương.

Sau khi mọi người rút lui, Lục Triết mới cúi xuống nhìn "con mèo nhỏ" đang trốn trong ngực mình, anh khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự dung túng vô bờ bến: "Vận xui của em lần này thực sự rất lớn. Nó khiến tôi... không muốn quay về với thế giới ngoài kia nữa."