Trở về từ hòn đảo hoang, Lục Triết lập tức bị đưa vào bệnh viện riêng của gia tộc để kiểm tra vết thương. Tô Diệp cũng không khá hơn, cô bị ép phải kiểm tra toàn diện, nhưng thực chất là bị "giam lỏng" trong một phòng bệnh VIP đầy đủ tiện nghi nhưng cửa luôn có vệ sĩ canh gác.
Chiều hôm đó, khi Lục Triết đang bị các bác sĩ giữ lại để chụp chiếu, cửa phòng của Tô Diệp chậm rãi mở ra. Một người đàn ông tóc bạc trắng, khí thế uy nghiêm, tay chống gậy gỗ sưa chạm đầu rồng bước vào. Đó là Lục Lão gia – người đứng đầu thực sự của đế chế họ Lục.
Tô Diệp run rẩy đứng dậy, bản năng của một kẻ luôn gặp xui xẻo khiến cô vô tình làm đổ ly nước trên bàn ngay khi ông vừa bước tới.
"Tôi... tôi xin lỗi, để tôi lau..."
"Ngồi xuống đi." – Giọng ông lão trầm đục nhưng quyền lực, khiến cô đông cứng tại chỗ.
Lục Lão gia nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt thông tuệ như có thể nhìn thấu tâm can: "Cô là người đầu tiên khiến thằng bé Triết suýt mất mạng. Vận rủi của cô không chỉ là lời đồn, nó là một loại độc dược đối với người mang thiên mệnh như nó."
Tô Diệp cúi đầu, bàn tay siết chặt gấu áo bệnh nhân: "Cháu biết... cháu không xứng với anh ấy."
"Xứng hay không không quan trọng." – Ông lão gõ gậy xuống sàn. "Vấn đề là thằng bé đã bắt đầu coi cô là mạng sống. Đối với người nhà họ Lục, tình yêu là thứ xui xẻo nhất. Nếu cô thực sự vì nó, hãy nhận số tiền này và biến mất. Đừng để cái 'nhọ' của cô biến nó từ một vị vua thành một kẻ tàn phế."
Tờ chi phiếu với con số không tưởng được đặt lên bàn. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở với một lực mạnh đến mức bản lề rít lên khô khốc. Lục Triết đứng đó, trên người vẫn còn mặc áo bệnh nhân, vai quấn băng trắng, ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ.
"Ông nội, ông đang làm gì người phụ nữ của con?"
Lục Triết sải bước tới, anh không thèm nhìn tờ chi phiếu, mà trực tiếp kéo Tô Diệp vào lòng mình. Anh siết chặt eo cô, như thể sợ chỉ cần buông tay là cô sẽ tan biến.
"Triết, con nên biết điều gì tốt cho mình!" – Lão gia tử quát lớn.
"Tốt cho con là có cô ấy!" – Lục Triết cúi xuống, trước mặt ông nội, anh nâng cằm Tô Diệp lên và đặt vào môi cô một nụ hôn sâu đầy thách thức.
Nụ hôn mang theo sự cay đắng của thuốc và sự ngọt ngào của tình yêu điên cuồng. Anh muốn chứng minh cho cả thế giới thấy, dù là cái chết hay sự nghèo khó, anh cũng không buông tha cô gái này.
Bàn tay Lục Triết luồn vào trong tóc cô, giữ chặt gáy cô để nụ hôn thêm phần khao khát. Anh phớt lờ sự hiện diện của người đứng đầu gia tộc, bàn tay kia trượt xuống tấm lưng mảnh khảnh của cô, kéo sát hai cơ thể vào nhau đến mức không còn một kẽ hở.
"Nếu ông muốn đuổi cô ấy đi, hãy đuổi cả con nữa. Con không cần vận may của họ Lục, con chỉ cần sự xui xẻo mang tên Tô Diệp."
Lão gia tử run rẩy vì giận, quay lưng bỏ đi sau một câu nói đầy ám ảnh: "Được, để xem tình yêu của các người chịu được bao nhiêu cú tát của định mệnh."
Cửa đóng sầm lại. Lục Triết lập tức buông môi cô ra nhưng vẫn ghì chặt cô vào lồng ngực mình, hơi thở dồn dập: "Em có định lấy tiền của ông ấy không?"
Tô Diệp nhìn anh, nước mắt giàn giụa: "Tôi... tôi sợ sẽ làm hại anh."
"Vậy thì để tôi hại em trước." – Lục Triết khàn giọng, anh bế cô đặt lên giường bệnh, rồi thô bạo khóa chặt cửa phòng. Anh muốn dùng sự cuồng nhiệt của thể xác để xóa tan đi nỗi sợ hãi trong lòng cô, để cô biết rằng, dù thiên đàng hay địa ngục, cô cũng phải ở bên cạnh anh.