Ánh nắng ban mai lọt qua khe rèm cửa nhung xám, rọi thẳng vào khuôn mặt còn ngái ngủ của Tô Diệp. Cô khẽ cựa mình, cảm giác cơ thể đau nhức như vừa bị một chiếc xe tải nghiền qua. Theo bản năng, cô quờ tay sang bên cạnh, nhưng chỉ chạm phải lớp ga giường lụa lạnh lẽo.
Lục Triết đã dậy từ bao giờ.
Tô Diệp bật dậy, tấm chăn trượt xuống để lộ những dấu vết hoan lạc đỏ thẫm trên làn da trắng ngần. Cô hốt hoảng vớ lấy chiếc áo choàng tắm đắt tiền đặt sẵn ở đầu giường, quấn chặt lấy mình. Ký ức về đêm qua như những thước phim quay chậm ùa về: hơi thở nóng rực, những cái chạm khiến cô run rẩy và cả giọng nói khàn đặc của người đàn ông đó...
"Tỉnh rồi à?"
Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía ban công. Lục Triết bước vào, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng ngang hông, những giọt nước từ mái tóc ướt sũng nhỏ xuống khuôn ngực vạm vỡ. Anh cầm một tách cà phê, phong thái ung dung như một vị vua trong vương quốc của chính mình.
Tô Diệp đỏ mặt, lí nhí: "Tôi... tôi muốn về nhà."
Lục Triết đặt tách cà phê xuống, tiến lại gần. Anh nâng cằm cô lên, nhìn xoáy vào đôi mắt đang trốn tránh kia: "Nhà của cô đã bị trả lại rồi. Từ nay, chỗ của cô là ở đây. Bây giờ, đi chuẩn bị bữa sáng cho tôi."
Tô Diệp ngơ ngác: "Tôi nấu sao? Ngài không sợ tôi làm nổ tung nhà bếp của ngài à?"
"Cứ thử đi." – Lục Triết nhếch môi đầy thách thức.
Mười lăm phút sau, tại phòng bếp hiện đại trị giá triệu đô.
Tô Diệp loay hoay với chiếc máy nướng bánh mì và bếp từ. Cô tự nhủ phải thật cẩn thận để không gây ra tai họa. Thế nhưng, "vận đen" của cô dường như chưa bao giờ ngủ quên. Chỉ một giây lơ là khi đang chiên trứng, chiếc vòi nước tự động bỗng dưng bị kẹt, áp lực nước tăng vọt khiến nó văng ra khỏi vị trí, phun nước tung tóe khắp phòng bếp.
"Á! Cứu với!" – Tô Diệp hốt hoảng, sàn nhà nhanh chóng đẫm nước.
Cô trượt chân, theo thói quen cũ, cô chuẩn bị tinh thần cho một cú ngã đau điếng. Nhưng một vòng tay mạnh mẽ đã kịp thời siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cô vào một lồng ngực vững chãi.
Lục Triết không biết từ đâu xuất hiện, anh dùng thân hình cao lớn của mình che chắn cho cô khỏi luồng nước đang phun xối xả. Chiếc áo sơ mi trắng anh vừa mới thay lại một lần nữa ướt đẫm, dán chặt vào cơ thể.
"Tô... Diệp... Cô thực sự là khắc tinh của mọi thứ hiện đại." – Anh nghiến răng, nhưng trong giọng nói lại không có sự tức giận, mà là một sự nồng nàn khó tả.
Nước phun làm cả hai ướt nhẹp. Trong khung cảnh hỗn loạn đó, Lục Triết ép cô vào bồn rửa bát. Nước từ trên cao xối xuống đầu cả hai, hòa cùng hơi nóng tỏa ra từ hơi thở gấp gáp. Ánh mắt Lục Triết nhìn cô đầy chiếm hữu, bàn tay anh vuốt ngược mái tóc ướt của cô ra sau, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn đang đẫm nước.
"Bữa sáng chưa có, nhưng tôi nghĩ... tôi muốn 'ăn' thứ khác hơn."
Anh không để cô kịp phản ứng, cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô trong một nụ hôn nồng cháy giữa làn nước lạnh. Cảm giác kích thích giữa nước lạnh và hơi nóng cơ thể khiến Tô Diệp mất hết sức lực, cô bám chặt lấy cổ anh, để mặc cho vị tổng tài điên cuồng này dẫn dắt mình vào một trận hoan lạc mới ngay tại phòng bếp.