MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưới Nhầm Sao Chổi, Được Cả Gia TàiChương 7

Cưới Nhầm Sao Chổi, Được Cả Gia Tài

Chương 7

708 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc "càn quét" nồng cháy dưới làn nước ở phòng bếp, Lục Triết dường như vẫn chưa thỏa mãn. Anh bắt cô thay một bộ đồ công sở mới mà anh đã chuẩn bị sẵn—một chiếc váy bút chì ôm sát lấy những đường cong thanh xuân, cùng chiếc áo sơ mi lụa thắt nơ tinh tế.

Chiếc xe Rolls-Royce dừng lại trước cổng tập đoàn Lục Thị. Lần này, Lục Triết không để cô đi sau, anh trực tiếp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Diệp, đan chặt năm ngón tay mình vào tay cô, nghênh ngang bước vào sảnh chính.

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như sóng triều.

"Kìa, không phải cô gái 'sữa dâu' hôm qua sao?" "Tại sao Chủ tịch lại nắm tay cô ta? Trông bộ đồ kia kìa, chắc chắn là hàng hiệu phiên bản giới hạn!"

Tô Diệp cúi thấp đầu, cảm thấy mặt mình nóng bừng như lửa đốt. Cô khẽ giãy giụa muốn rút tay ra, nhưng Lục Triết lại càng siết chặt hơn. Anh dừng lại giữa sảnh, ánh mắt sắc lẹm quét qua một vòng khiến tất cả những kẻ đang bàn tán phải im bặt.

– "Từ hôm nay, Tô Diệp là trợ lý cấp cao trực thuộc văn phòng Chủ tịch. Ai có ý kiến, có thể đến gặp tôi."

Giọng nói uy quyền của anh vang dội khắp sảnh. Lục Triết kéo cô vào thang máy VIP, nhưng vận xui của Tô Diệp lại chọn đúng lúc này để bùng phát. Khi cánh cửa thang máy vừa khép lại, một nhân viên nữ vì vội vàng đã làm rơi chiếc kẹp tài liệu bằng kim loại ngay khe cửa.

Rắc!

Thang máy báo lỗi khẩn cấp. Một cú rung chấn khiến Tô Diệp ngã nhào, đầu đập vào bảng điều khiển.

"A..." – Cô khẽ rên rỉ, tay ôm lấy trán.

Lục Triết hốt hoảng cúi xuống, vẻ lạnh lùng tan biến thay bằng sự lo lắng thực sự. Anh nâng mặt cô lên, thấy trán cô đã đỏ ửng một mảng lớn.

– "Đã bảo là đứng sát vào tôi cơ mà!" – Anh mắng, nhưng đôi tay lại vô cùng dịu dàng xoa nhẹ vết thương cho cô.

Trong không gian chật hẹp của thang máy đang kẹt, bầu không khí lại một lần nữa biến đổi. Lục Triết nhìn đôi môi đang trễ xuống vì đau của cô, cảm giác ngứa ngáy trong lòng lại trỗi dậy. Anh bỗng nhiên đẩy cô vào vách thang máy, hai tay chống hai bên, khóa chặt cô trong lồng ngực mình.

– "Tô Diệp, cô có biết không? Cứ mỗi lần cô gặp hạn, tôi lại muốn 'trừng phạt' cô theo cách này..."

Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi vờn quanh chóp mũi cô. Bàn tay anh không tự chủ được mà luồn vào dưới lớp áo sơ mi lụa mịn màng, chạm vào làn da ấm nóng nơi vòng eo. Tô Diệp run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập:

– "Chủ... Chủ tịch... đây là thang máy công ty... camera..."

– "Tôi đã tắt nó ngay từ lúc bước vào rồi." – Lục Triết thì thầm, nụ cười tà mị hiện rõ.

Anh không hôn vào môi cô ngay, mà bắt đầu từ những nụ hôn vụn vặt trên trán, xuống đến đôi mắt đang khép hờ, rồi dừng lại ở hõm cổ nhạy cảm. Anh mút nhẹ một cái, để lại thêm một "dấu vết" tím hồng mới ngay dưới lớp cổ áo sơ mi. Tô Diệp không kìm được mà phát ra một tiếng nức nở nhỏ, đôi tay bám chặt vào bờ vai rắn chắc của anh.

Đúng lúc đó, thang máy được đội kỹ thuật kích hoạt lại.

Ting!

Cửa mở ra ở tầng 20 – nơi có hàng chục nhân viên đang chờ đợi. Lục Triết thản nhiên đứng thẳng người, chỉnh lại cổ áo cho Tô Diệp một cách đầy ám muội, sau đó mới lãnh đạm bước ra ngoài, để lại Tô Diệp với gương mặt đỏ lựng và đôi mắt vương tầng sương mỏng.

Cô biết, cuộc chiến với những lời gièm pha chỉ mới bắt đầu, nhưng sự "bảo hộ" đầy nhục dục này của Lục Triết khiến cô vừa sợ hãi, lại vừa điên cuồng chìm đắm.