Lục Triết có cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài, anh buộc phải để Tô Diệp tự đi ăn trưa. Trước khi đi, anh còn không quên ép cô vào cửa phòng, đặt một nụ hôn sâu đến mức khiến phổi cô như cạn sạch không khí rồi mới thỏa mãn rời đi.
Tô Diệp bước xuống nhà ăn tập đoàn với chiếc cổ áo sơ mi được cài kín mít để che đi những "dấu vết" ám muội. Cô chọn một góc khuất nhất, hy vọng sự xui xẻo của mình hôm nay sẽ tạm nghỉ ngơi. Nhưng cô đã lầm.
Vừa bưng khay cơm ngồi xuống, một nhóm ba nhân viên nữ cấp cao – dẫn đầu là Linda, người vốn luôn tự mãn với vị trí "đóa hoa của phòng kinh doanh" – đã tiến lại gần.
Xoảng!
Linda giả vờ trượt chân, hất thẳng bát canh nóng vào người Tô Diệp.
"Ôi chu choa, tôi xin lỗi nhé! Sàn trơn quá, chắc tại vận xui của ai đó ám vào đây mà." – Linda cười khẩy, giọng đầy mỉa mai.
Tô Diệp đứng bật dậy, chiếc áo lụa trắng giờ đây dính bết nước canh, hằn rõ lớp nội tâm bên dưới. Những tiếng cười rúc rích vang lên khắp nhà ăn.
"Nghe nói cô dùng 'vốn tự có' để leo lên chức trợ lý à?" – Một cô gái khác lên tiếng. "Nhìn bộ dạng nhếch nhác này xem, Chủ tịch chắc cũng chỉ là ăn mặn đổi vị chút thôi."
Tô Diệp siết chặt nắm tay, đôi mắt ngấn lệ nhưng cô cố không để chúng rơi xuống. Cô không sợ bị đổ canh, cô chỉ thấy uất ức. Đúng lúc cô định quay người rời đi thì một giọng nói lạnh lùng như băng mỏng vang lên từ phía cửa:
"Ăn mặn đổi vị? Cô nói ai?"
Cả nhà ăn lập tức rơi vào tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Lục Triết bước tới, khuôn mặt anh tối sầm, tỏa ra áp lực kinh người. Anh không nhìn đám người Linda, mà đi thẳng đến bên Tô Diệp, tháo chiếc áo vest đắt giá của mình ra, choàng lên vai cô, che đi lớp áo đang bị ướt sũng.
Ánh mắt anh lúc này mới dời sang Linda, sắc lẹm như dao: "Cô vừa nói sàn nhà trơn do vận xui? Vậy thì từ mai cô không cần phải đi trên cái sàn này nữa. Lý, làm thủ tục sa thải ngay lập tức."
Linda tái mặt, run rẩy: "Chủ... Chủ tịch, tôi chỉ đùa..."
"Tôi không đùa với người của mình." – Lục Triết gằn giọng. Anh bất ngờ vòng tay qua eo Tô Diệp, kéo sát cô vào lòng trước mặt bàn dân thiên hạ. – "Cô ấy không phải là 'đổi vị'. Cô ấy là chủ nhân tương lai của cái tập đoàn này. Rõ chưa?"
Nói xong, anh bế bổng Tô Diệp lên, mặc kệ những lời xì xào đã chuyển từ mỉa mai sang kinh hãi.
Về đến phòng làm việc, Lục Triết đặt cô ngồi lên bàn làm việc cao ngang tầm ngực anh. Anh không nói một lời, thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi dính bẩn của cô ra.
"Lục Triết! Ngài làm gì vậy..." – Tô Diệp hốt hoảng lấy tay che ngực.
"Tôi đã bảo cô không được để mình bị thương kia mà!" – Ánh mắt anh đỏ vằn vì giận dữ và cả dục vọng đang bùng nổ khi nhìn thấy làn da trắng ngần của cô bị nước canh làm đỏ ửng một mảng.
Anh lấy một viên đá lạnh từ ly rượu trên bàn, chậm rãi di chuyển nó trên vùng da bị nóng rát của cô. Cảm giác nóng lạnh đan xen khiến Tô Diệp run lên bần bật, hơi thở trở nên đứt quãng. Lục Triết nhìn sâu vào mắt cô, giọng khàn đặc:
"Lần sau còn để ai chạm vào cô, tôi sẽ trừng phạt cô gấp mười lần thế này."
Anh cúi xuống, hôn lên mảng da đỏ ửng đó, hơi lạnh của đá và hơi nóng của môi anh hòa quyện, tạo nên một sự kích thích điên rồ. Tô Diệp không kìm được mà ngửa cổ ra sau, phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, đôi tay vô thức đan vào mái tóc của vị tổng tài đang phát điên vì chiếm hữu này.