Trong khi không gian trong phòng làm việc vẫn còn đặc quánh hơi nóng từ những nụ hôn cuồng nhiệt, tiếng gõ cửa dồn dập và thô bạo vang lên, cắt đứt sợi dây xúc cảm đang căng như dây đàn.
"Lục Triết! Em biết anh ở trong đó. Mở cửa ra!"
Giọng nói của một người phụ nữ thanh mảnh nhưng đầy kiêu kỳ vang lên. Tô Diệp giật mình, theo bản năng đẩy Lục Triết ra. Gương mặt cô trắng bệch, bàn tay luống cuống giữ chặt chiếc áo vest của anh đang khoác trên người để che đi thân thể loang lổ vết hôn.
Lục Triết cau mày, sự giận dữ hiện rõ trên vầng trán. Anh đứng thẳng người, chỉnh lại cổ áo, nhưng không có ý định buông Tô Diệp xuống khỏi bàn làm việc. Anh tiến lại gần, nhấn nút mở khóa điện tử.
Cửa mở. Một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần trong bộ váy Haute Couture sang trọng bước vào. Đó là Lâm Dao – đại tiểu thư của tập đoàn địa ốc Lâm Thị, cũng là người được gia tộc họ Lục nhắm cho vị trí con dâu từ lâu.
Lâm Dao sững sờ khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Vị hôn phu tương lai của mình đang đứng sát sạt một cô gái nhếch nhác, người cô ta còn khoác áo của anh, tóc tai rối bời, đôi môi sưng mọng đầy ám muội.
"Anh... anh đang làm cái quái gì với loại người này thế này?" – Lâm Dao chỉ tay về phía Tô Diệp, giọng run lên vì phẫn nộ.
Lục Triết thản nhiên cầm lấy ly rượu trên bàn, nhấp một ngụm, ánh mắt lạnh lẽo không chút gợn sóng: "Loại người này? Cô ấy là người của tôi. Lâm tiểu thư, cô quên cách gõ cửa từ khi nào vậy?"
"Người của anh? Lục Triết, anh có điên không? Anh biết vận mệnh của mình mà. Anh cần một người có lá số đại cát như em để giữ vững vương triều họ Lục, chứ không phải một con bé mang vận rủi ám vào người như nó!" – Lâm Dao tiến lại gần, định giơ tay tát Tô Diệp.
Nhưng bàn tay cô ta chưa kịp hạ xuống đã bị Lục Triết bắt lấy giữa không trung. Anh siết chặt đến mức Lâm Dao phải kêu lên vì đau.
"Tôi nói lại lần cuối. Đừng chạm vào cô ấy." – Lục Triết hất tay cô ta ra, rồi bất ngờ xoay người, bế xốc Tô Diệp lên trước mặt Lâm Dao. – "Vận mệnh của tôi do tôi định đoạt. Nếu cô ấy là vận rủi, tôi nguyện ý cùng cô ấy xuống địa ngục."
Lâm Dao đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Lục Triết bế Tô Diệp bước vào phòng nghỉ riêng phía sau văn phòng.
Bên trong phòng nghỉ, Lục Triết đặt Tô Diệp xuống giường. Cô run rẩy, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống: "Ngài nghe thấy cô ấy nói rồi đó... Tôi sẽ làm hỏng cuộc đời ngài. Ngài cần một người như cô ấy, không phải tôi."
Lục Triết không nói lời nào, anh đè nghiến cô xuống nệm, hai tay khóa chặt cô lại. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự lạnh lùng của một tổng tài, mà là sự khao khát điên cuồng của một người đàn ông đang bị chiếm hữu bởi tình yêu.
"Ai nói tôi cần vận may?" – Anh khàn giọng, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít lấy mùi hương khiến anh phát nghiện. – "Tôi chỉ cần em. Tô Diệp, nhìn tôi này..."
Anh nâng mặt cô lên, bắt cô đối diện với dục vọng mãnh liệt trong mắt mình.
"Đêm nay, tôi sẽ cho em thấy, vận rủi của em thực chất là món quà lớn nhất đời tôi."
Lục Triết không kiềm chế nữa, anh bắt đầu tháo thắt lưng, tiếng kim loại va chạm lách cách trong bóng tối của phòng nghỉ càng làm không gian thêm phần ám ảnh. Anh muốn dùng cơ thể mình để chứng minh rằng, dù có cả thế giới ngăn cản, cô vẫn là người duy nhất anh khao khát chiếm đoạt.