MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưới Trước Yêu Sau NhéChương 1

Cưới Trước Yêu Sau Nhé

Chương 1

1,526 từ · ~8 phút đọc

Sương mù lơ lửng như một tấm màn che phủ tòa nhà chọc trời của Tập đoàn Lục Thị, nơi quyền lực được đo bằng giá trị vốn hóa và các thỏa thuận ngầm. Trong văn phòng tổng giám đốc rộng lớn trên tầng cao nhất, không khí lạnh lẽo đến mức khiến Thẩm Gia Ninh phải siết chặt chiếc áo khoác mỏng. Cô đứng đối diện với Lục Trọng Dương, người đàn ông vừa đề nghị một thỏa thuận thay đổi toàn bộ cuộc đời cô.

Lục Trọng Dương, người thừa kế duy nhất của Lục Thị, ngồi tĩnh lặng sau chiếc bàn gỗ mun đắt tiền. Anh ta có một vẻ ngoài hoàn hảo đến mức khó chịu—từng đường nét trên khuôn mặt đều được điêu khắc tinh xảo, ẩn chứa sự lạnh lùng và kiêu ngạo đặc trưng của giới thượng lưu. Bộ vest Armani được cắt may hoàn hảo ôm sát cơ thể cường tráng của anh ta, nhưng ánh mắt màu đen sâu thẳm, lướt qua cô như đánh giá một món hàng, không chút cảm xúc.

“Cô Thẩm Gia Ninh, đây là bản nháp hợp đồng,” giọng nói trầm ấm nhưng vô cảm của Trọng Dương vang lên. “Thời hạn năm năm. Cô có thể đọc kỹ. Tôi không thích lãng phí thời gian.”

Gia Ninh cảm thấy lòng tự trọng bị giày vò. Cô là người chủ động tìm đến cơ hội này, chấp nhận cái gọi là ‘hôn nhân hợp đồng’ để cứu vãn công ty sắp phá sản của gia đình mình, nhưng bị đối xử như một công cụ giao dịch vẫn khiến cô uất hận.

“Tôi đã đọc các điều khoản cơ bản qua luật sư của tôi rồi, thưa Tổng giám đốc Lục,” Gia Ninh đáp, giọng cô cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, mặc dù bàn tay dưới gấu áo đã run nhẹ. “Nhưng có một điều khoản tôi muốn làm rõ: điều khoản về thực hiện nghĩa vụ hôn nhân.”

Trọng Dương nhướng mày, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy chế giễu. “Cô Thẩm, cô rất thẳng thắn. Điều khoản đó yêu cầu chúng ta phải thể hiện tình cảm, sự gắn bó trước công chúng. Và tất nhiên, nếu cần thiết, chúng ta phải chung giường. Cô nghĩ sao?”

Tim Gia Ninh đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết rõ, trong giới thượng lưu, một cuộc hôn nhân là phải có sự thừa kế, hay ít nhất là sự thân mật để xóa tan nghi ngờ. “Nếu là sự bắt buộc… tôi muốn biết, điều đó có được quy định rõ ràng về tần suất không?” cô hỏi, dồn hết can đảm.

Trọng Dương khẽ cong môi, một nụ cười nhạt nhưng chứa đựng sự nguy hiểm. Anh ta đứng dậy, vòng qua chiếc bàn. Bóng anh ta phủ lên cô, khiến cô lùi lại một bước theo bản năng.

“Tôi không ký hợp đồng với những thứ máy móc như tần suất, cô Thẩm,” anh ta nói, giọng nói hạ xuống, gần gũi và gợi cảm một cách khó tả. “Mọi thứ phải diễn ra tự nhiên… hoặc ít nhất là trông tự nhiên nhất có thể. Điều tôi cần là một người vợ hoàn hảo, người sẽ không khiến tôi mất mặt trước gia đình và đối tác. Đổi lại, tài sản của gia đình cô sẽ được tôi bảo vệ an toàn.”

Anh ta dừng lại ngay trước mặt cô, gần đến mức Gia Ninh có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo và mùi hương gỗ đàn hương sang trọng trên người anh. Sự gần gũi này ngay lập tức kích hoạt một cảm giác căng thẳng lạ lùng trong không khí.

“Cô có sợ tôi không?” Trọng Dương đột ngột hỏi, ánh mắt anh ta tìm kiếm sự sợ hãi trong đôi mắt cô.

Gia Ninh hít một hơi sâu. Sự nghiệp, danh dự của gia đình cô đang nằm trong tay người đàn ông này. Cô không thể run rẩy. “Tôi sợ sự ràng buộc, Tổng giám đốc Lục. Chứ không sợ người đàn ông đứng trước mặt tôi.”

Cô ngẩng đầu lên, đối diện với anh. Hành động này dường như khiến anh ta bất ngờ, hoặc có lẽ là hứng thú. Anh ta cúi thấp hơn một chút, đôi mắt sắc bén như tia laser.

“Vậy thì tốt,” anh ta lầm bầm. “Bởi vì, cô Thẩm, cô sắp bị ràng buộc chặt chẽ với tôi trong năm năm tới. Không chỉ bằng tờ giấy này, mà có thể là bằng những thứ khác… thú vị hơn.”

Anh ta đưa tay lên, ngón tay cái thô ráp khẽ chạm vào gò má cô, lướt nhẹ xuống khóe môi. Cảm giác điện giật lạnh buốt nhưng nhanh chóng nóng rực lan truyền khắp cơ thể Gia Ninh. Đó là một sự tiếp xúc ngắn ngủi, một động thái kiểm tra ranh giới và thể hiện quyền lực, nhưng đủ để đốt cháy không khí giữa họ.

Gia Ninh cứng đờ người. Cô muốn lùi lại, nhưng ý chí mạnh mẽ bảo cô phải đứng yên và chấp nhận sự khiêu khích này. Đây là sự khởi đầu của trò chơi quyền lực và cám dỗ mà cô đã bước chân vào.

“Tôi hiểu rồi,” cô nói khẽ, cố gắng không để giọng mình run rẩy. “Vậy, nếu tôi ký, chúng ta sẽ bắt đầu công bố vào cuối tuần này?”

Trọng Dương thu tay về, cười nhạt. “Ngay khi cô ký. Đám cưới sẽ được tổ chức gấp rút trong tháng tới. Cô sẽ nhận được tài khoản và thẻ tín dụng không giới hạn ngay lập tức để chuẩn bị vai trò mới.”

Anh ta quay lại bàn làm việc, lấy ra bản hợp đồng đã được đánh dấu sẵn chỗ ký và một chiếc bút máy mạ vàng. “Năm năm. Sau đó, cô tự do. Tài sản cô muốn giữ, tôi sẽ giúp cô giữ. Cô sẽ nhận được một khoản bồi thường hậu hĩnh và không ai được phép làm phiền cô nữa.”

Những lời đó – Tự do và Khoản bồi thường hậu hĩnh – là thứ duy nhất Gia Ninh cần. Cô nhận lấy chiếc bút.

Khi đầu bút chạm vào chữ ký, cô không nhìn vào tên của Trọng Dương đã ký sẵn, mà nhìn vào điều khoản về chung sống. Trái tim cô nặng trĩu. Việc bán đi năm năm thanh xuân và sự riêng tư chỉ để đổi lấy sự tồn tại của công ty, liệu có đáng không? Cô siết chặt bút, và nét chữ Thẩm Gia Ninh dứt khoát in lên mặt giấy.

“Hợp đồng đã có hiệu lực,” Trọng Dương thông báo, giọng anh ta không thay đổi, nhưng ánh mắt dường như có một tia chiếm đoạt và thỏa mãn lóe lên.

“Vậy, vợ à,” anh ta đột nhiên chuyển giọng, gọi cô bằng một từ thân mật không chút tình cảm, chỉ là một danh xưng công việc. Anh ta lại tiến đến, lần này nhanh hơn, và không báo trước, anh ta cúi xuống.

Gia Ninh chưa kịp phản ứng, môi cô đã bị anh ta chiếm lấy. Không phải một nụ hôn lãng mạn, mà là một nụ hôn chiếm đoạt và có phần thử thách. Anh ta giữ đầu cô bằng một tay, không cho cô trốn thoát, và dùng lưỡi cạy mở hàm răng cô, khai thác và khám phá sự mềm mại của cô một cách thô bạo nhưng đầy kỹ thuật.

Nụ hôn kéo dài quá lâu, quá sâu. Cơ thể Gia Ninh phản ứng lại bằng cách chống cự, nhưng sự cơn lốc mạnh mẽ của anh ta khiến cô mềm nhũn và gần như mất thăng bằng. Cô cảm thấy khí quản bị nghẹt thở, nhưng đồng thời, một cảm giác tê dại và kích thích lan tỏa khắp nơi.

Khi anh ta buông ra, môi cô sưng đỏ và ướt át. Gia Ninh thở dốc, nhìn anh bằng ánh mắt vừa tức giận vừa kinh ngạc.

“Đây là để tập dượt cho công chúng, vợ à,” Trọng Dương thì thầm, ngón tay anh ta vuốt ve dấu vết anh ta để lại trên môi cô, hành động này vừa xâm phạm vừa mê hoặc. “Từ giờ trở đi, cô là của tôi, hoàn toàn. Hãy làm quen với điều đó.”

Gia Ninh dùng mu bàn tay lau mạnh miệng mình, nhưng cô biết, cô đã mất đi một phần sự tự do và bắt đầu một mối quan hệ nguy hiểm và đầy cám dỗ không thể quay đầu.

“Đừng lo lắng,” Trọng Dương nói, nhìn cô bằng ánh mắt bốc lửa và thách thức. “Tôi là người đàn ông rất biết giữ lời. Cô muốn tự do, cô sẽ có tự do. Nhưng trước đó, cô phải đóng tròn vai người vợ quyến rũ của tôi.”

Anh ta quay lưng đi, bấm điện thoại gọi thư ký, dặn dò việc chuyển tài sản và chuẩn bị cho cuộc họp báo. Anh ta để lại Gia Ninh trong văn phòng rộng lớn, với trái tim hỗn loạn giữa sự tức giận và một cảm giác kỳ lạ của sự kích thích vừa trải qua. Mọi thứ đã bắt đầu.