MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưới Trước Yêu Sau NhéChương 2

Cưới Trước Yêu Sau Nhé

Chương 2

1,265 từ · ~7 phút đọc

Sau khi cuộc họp báo chóng vánh kết thúc, toàn bộ giới thượng lưu thành phố X chấn động. Lục Trọng Dương, tổng tài lạnh lùng và bí ẩn, đột ngột kết hôn với Thẩm Gia Ninh, người thừa kế xinh đẹp nhưng đang gặp khó khăn tài chính. Sự kiện này là đề tài nóng nhất, và sự đồn đoán về mối quan hệ cuồng nhiệt của cặp đôi đã lan truyền như cháy rừng, đúng như điều khoản đầu tiên trong hợp đồng yêu cầu.

Tối hôm đó, Gia Ninh đứng trước cánh cổng sắt đồ sộ của biệt thự Lục Gia. Cô không cảm thấy mình đang bước vào một ngôi nhà, mà là một nhà tù vàng được xây dựng lộng lẫy để trói buộc cô trong năm năm.

Quản gia Lưu dẫn cô lên lầu, đến phòng ngủ chính. Căn phòng rộng lớn và tối giản, với gam màu xám, đen và trắng, phản ánh rõ ràng sự lạnh lẽo và kỷ luật của chủ nhân. Chiếc giường King-size nằm ở trung tâm, đủ lớn để tạo ra cảm giác xa cách đáng sợ.

“Tổng giám đốc Lục đã dặn cô Thẩm cứ tự nhiên. Tuy nhiên, ông ấy có một vài quy tắc cho việc chung sống,” Quản gia Lưu nói, giọng điệu khách sáo nhưng lịch sự.

“Quy tắc gì ạ?” Gia Ninh hỏi, cố giữ khuôn mặt bình tĩnh. Cô biết, hợp đồng chỉ là một phần, những quy tắc ngầm của Trọng Dương mới là thứ cô phải đối diện hằng ngày.

“Thứ nhất,” Quản gia Lưu đưa mắt nhìn quanh phòng. “Hai người sẽ chia sẻ phòng ngủ này. Tổng giám đốc Lục yêu cầu cô phải có mặt trên giường trước mười hai giờ đêm, bất kể ông ấy có ở nhà hay không, để duy trì hình ảnh vợ chồng trước người hầu.”

Phải chung giường. Gia Ninh nuốt khan. Cô đã hy vọng có một sự thỏa hiệp nào đó, như một chiếc sô pha hoặc một căn phòng khác.

“Thứ hai,” ông tiếp tục, “Ông Lục cần sự yên tĩnh tuyệt đối. Không được phép gây tiếng động hoặc làm phiền ông ấy khi ông ấy đang làm việc trong phòng riêng. Và cuối cùng… đồ lót của cô nên được giặt riêng và cất kỹ trong tủ của cô. Tổng giám đốc Lục không thích bất cứ thứ gì quá cá nhân bị lẫn vào đồ của ông ấy.”

Gia Ninh cảm thấy mặt nóng ran. Quy tắc thứ ba rõ ràng là một lời nhắc nhở trần trụi về sự giả dối của mối quan hệ này. Họ có thể chung phòng, chung giường, thậm chí là chung chăn gối theo hợp đồng, nhưng không thể có sự riêng tư hay thoải mái thực sự của một cặp vợ chồng.

“Tôi hiểu rồi,” cô đáp cụt lủn.

Khoảng nửa đêm, Gia Ninh đã tắm rửa xong, mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng màu xanh nhạt. Cô nằm trên mép giường, căng thẳng chờ đợi.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Lục Trọng Dương bước vào. Anh ta vừa kết thúc một bữa tiệc xã giao, vẫn còn khoác chiếc áo vest chỉnh tề, nhưng mái tóc hơi rối và cà vạt đã được nới lỏng, tạo nên một vẻ ngoài lơ đãng và gợi cảm khác hẳn với vẻ lạnh lùng ban sáng.

Anh ta nhìn thấy cô nằm trên giường, chiếc váy ngủ lụa phản chiếu ánh đèn mờ ảo, làm nổi bật đường cong mềm mại của cô. Một tia lửa ham muốn thoáng qua trong mắt anh ta, trước khi anh ta nhanh chóng che giấu nó bằng sự lãnh đạm thường thấy.

“Cô biết quy tắc,” anh ta nói, vừa cởi áo khoác. “Đừng nằm sát mép như vậy. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ chúng ta đang chiến tranh lạnh.”

Gia Ninh bực bội, nhưng cô buộc phải trườn vào giữa giường. Trọng Dương bước vào phòng tắm. Âm thanh nước chảy trong phòng tắm vang vọng, và Gia Ninh tưởng tượng đến hình ảnh anh ta trần truồng dưới vòi sen. Khuôn ngực vạm vỡ, cơ bụng săn chắc, những chi tiết cô đã cố gắng quên đi sau nụ hôn mãnh liệt ban chiều.

Khi Trọng Dương bước ra, anh ta chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông. Cơ thể anh ta vạm vỡ như một bức tượng điêu khắc, làn da ngăm khỏe khoắn, và những giọt nước còn đọng lại trên cơ ngực. Sự xuất hiện khiêu khích này khiến hơi thở của Gia Ninh tắc lại.

“Thẩm Gia Ninh,” anh ta gọi, giọng anh ta trầm hơn bình thường. “Cô đang nhìn chằm chằm vào tôi.”

Gia Ninh giật mình, lập tức quay mặt đi. Mặt cô nóng bừng vì xấu hổ. “Không, tôi chỉ đang nhìn… bức tường.”

Trọng Dương bước đến tủ quần áo, không hề bận tâm che đậy. Anh ta thong thả cởi chiếc khăn tắm. Gia Ninh không thể không liếc nhìn. Sự trần trụi đầy táo bạo của anh ta khiến cô gần như nghẹt thở. Anh ta chỉ mặc một chiếc quần lót boxer đơn giản, sau đó bước về phía giường.

Anh ta nằm xuống bên cạnh cô, tấm lưng rộng đối diện với cô. Dù đã có một lớp chăn mỏng ngăn cách, Gia Ninh vẫn cảm nhận được hơi ấm rực lửa tỏa ra từ cơ thể anh.

“Cô có vẻ căng thẳng,” anh ta nói. “Chúng ta là vợ chồng trên giấy tờ, cô nên làm quen với sự gần gũi này.”

“Tôi chỉ đang cố làm theo hợp đồng một cách nghiêm túc thôi,” Gia Ninh đáp, giọng cô đầy gai góc.

Trọng Dương khẽ cười, âm thanh đó khàn khàn và mê hoặc trong bóng tối. “Vậy à? Nếu nghiêm túc, thì cô có thể thử gần gũi hơn một chút. Tôi không thích ngủ quá xa người phụ nữ của mình, ngay cả khi cô ấy chỉ là người vợ hợp đồng.”

Anh ta bất ngờ quay người lại, cánh tay vươn ra, kéo mạnh eo cô về phía mình.

Gia Ninh bị kéo sà vào lồng ngực anh ta. Cô có thể cảm nhận rõ rệt sức nóng cơ thể và nhịp tim mạnh mẽ của anh. Hơi thở của cô chạm vào cổ anh. Cảm giác da thịt trần trụi cọ xát qua lớp lụa mỏng khiến cơ thể cô tê dại và một luồng nhiệt dâng lên trong huyết quản.

“Buông ra!” cô thì thầm, vừa giận dữ vừa hoảng loạn.

“Không,” Trọng Dương áp môi vào tai cô, giọng anh ta trở nên quyến rũ và chiếm đoạt. “Cô là của tôi cho đêm nay, và năm năm sắp tới. Hãy chấp nhận điều đó, Thẩm Gia Ninh.”

Anh ta không tiến xa hơn, chỉ giữ cô trong vòng tay cứng rắn đó, ép cô phải đối diện với sự gần gũi thể xác mà họ phải duy trì. Anh ta đang dùng sự kiểm soát để thiết lập quy tắc mới: trên giường, cô phải tuân theo sự chiếm hữu của anh ta.

Gia Ninh nhắm mắt lại. Cô ngửi thấy mùi gỗ đàn hương, mùi xà phòng và mùi quyền lực tỏa ra từ anh. Cô không biết mình nên ghét bỏ hay đầu hàng trước sự chiếm đoạt đầy nguy hiểm này.

Cuối cùng, cô đã không chống cự nữa, chỉ để bản thân bị giữ chặt. Đêm đó, trong chiếc giường King-size lạnh lẽo, Thẩm Gia Ninh đã bắt đầu bài học đầu tiên của mình về hôn nhân hợp đồng: Sự thân mật là một điều khoản, không phải một cảm xúc.