Sáng hôm sau, Thẩm Gia Ninh thức dậy với cảm giác mệt mỏi và đau nhức. Không phải vì thiếu ngủ, mà vì cô đã ngủ trong một tư thế bị cưỡng ép, nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của Lục Trọng Dương. Khi cô mở mắt, anh đã đi khỏi. Chiếc gối bên cạnh vẫn còn hơi ấm, một dấu vết hiện hữu khó chịu về sự chiếm hữu của anh ta đêm qua.
Cô xuống nhà, chuẩn bị cho ngày đầu tiên dưới vai trò ‘Phu nhân Lục’. Quản gia Lưu đã chuẩn bị sẵn một bộ trang phục thanh lịch từ một thương hiệu cao cấp.
“Tổng giám đốc Lục dặn cô Thẩm chuẩn bị. Chiều nay, hai người sẽ về Lục gia dùng bữa tối,” Quản gia Lưu thông báo. “Đây là lần ra mắt chính thức, cô Thẩm nên cẩn thận.”
Bữa tối ở Lục gia. Đây chính là chiến trường đầu tiên. Gia Ninh biết rõ, gia đình Trọng Dương, đặc biệt là mẹ anh ta, sẽ soi xét cô từ đầu đến chân để tìm ra bất kỳ sơ hở nào trong cuộc hôn nhân chớp nhoáng này.
Chiều muộn, Gia Ninh ngồi vào chiếc Maybach cùng Trọng Dương. Khoảng cách giữa họ trong xe rộng hơn trên giường, nhưng sự căng thẳng vẫn như hữu hình. Trọng Dương đang xem tài liệu, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của cô.
“Tối nay, cô biết mình phải làm gì rồi chứ, Thẩm Gia Ninh?” Trọng Dương đột ngột lên tiếng mà không ngước nhìn.
“Tôi biết. Diễn tròn vai một người vợ vừa cưới, say mê chồng mình,” cô đáp bằng giọng điệu khô khan.
Anh ta cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh và nguy hiểm. “Không chỉ là say mê. Phải là cuồng nhiệt. Họ cần thấy sự hấp dẫn, sự ràng buộc thể xác không thể chối từ, thứ mà một cô gái như cô chỉ có thể tìm thấy ở một người đàn ông như tôi. Đừng làm tôi thất vọng.”
Gia Ninh nghiến răng. Sự kiêu ngạo của anh ta thật đáng ghét. Nhưng cô biết, lời nói của anh ta không sai. Họ cần tạo ra một vỏ bọc hoàn hảo.
Khi họ bước vào căn biệt thự cổ kính của Lục gia, bầu không khí ngay lập tức trở nên nặng nề. Bà Lục, mẹ của Trọng Dương, là một người phụ nữ quý phái nhưng ánh mắt đầy dò xét, gần như chỉ trích.
“Chào mừng con dâu,” bà nói, nụ cười cứng nhắc. “Trọng Dương hiếm khi vội vàng trong chuyện gì, con làm mẹ bất ngờ đấy, Gia Ninh.”
Ngay lập tức, Trọng Dương siết chặt eo Gia Ninh, kéo cô sát vào người anh ta. Anh ta cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô, một cử chỉ âu yếm mà anh ta chưa từng thể hiện.
“Con biết mẹ đang lo lắng,” Trọng Dương nói, giọng anh ta ấm áp và dịu dàng đến mức Gia Ninh muốn nôn mửa. “Nhưng con đã tìm được người mình muốn. Con không thể chờ đợi được thêm nữa.”
Sau đó, anh ta nhẹ nhàng dùng ngón tay cái vuốt ve eo cô qua lớp vải, hành động này chỉ có Gia Ninh mới cảm nhận được. Nó là một sự nhắc nhở quyền lực, một lời cảnh báo: Bắt đầu diễn kịch.
Trong suốt bữa ăn, màn kịch được đẩy lên cao trào.
“Này, Trọng Dương, mẹ nghe nói con vẫn ngủ ở phòng làm việc sau khi kết hôn?” Bà Lục hỏi thẳng, ánh mắt bà nhìn chằm chằm vào Gia Ninh như muốn lột trần cô.
Gia Ninh cảm thấy căng thẳng. Mẹ chồng đang thử thách độ chân thật của họ.
Trọng Dương đặt đũa xuống, vẻ mặt anh ta có một sự buồn bã giả tạo. Anh ta quay sang Gia Ninh, ánh mắt cháy bỏng và đầy hối lỗi như thể anh ta đang gián tiếp thú nhận điều gì đó riêng tư.
“Gia Ninh, anh xin lỗi,” anh nói bằng giọng trầm khàn, chỉ đủ để mọi người trên bàn nghe thấy. “Công việc gần đây quá nhiều. Đêm qua, em đã giận anh khi anh về muộn, đúng không?”
Gia Ninh hiểu ý anh ta. Anh ta đang biến sự vắng mặt thành một mâu thuẫn tình yêu thay vì sự xa cách.
Cô mỉm cười một cách ngọt ngào và nhu mì, đưa tay lên vuốt nhẹ sống mũi anh. “Đúng là em có hơi giận, nhưng cũng hiểu anh bận rộn mà. Chỉ là… phòng ngủ hơi lạnh khi thiếu hơi anh thôi.”
Lời nói gợi cảm ngầm đó khiến Bà Lục hơi giật mình. Gia Ninh đã chứng minh rằng họ không hề xa cách, mà là vì ham muốn nồng nhiệt bị công việc cản trở.
Trọng Dương nắm lấy tay cô, đan chặt mười ngón tay. Anh ta nâng tay cô lên, hôn lên mu bàn tay cô. “Được rồi. Anh hứa tối nay sẽ về sớm. Anh không muốn để người vợ quyến rũ của mình phải ngủ một mình nữa.”
Dưới gầm bàn, Trọng Dương siết chặt tay cô, và Gia Ninh nhận ra, nụ hôn đó không chỉ là diễn kịch. Nó là một sự tán tỉnh quyền lực công khai.
Sau bữa ăn, khi hai người chuẩn bị ra về, Bà Lục gọi riêng Gia Ninh lại.
“Gia Ninh,” bà nói, giọng hạ thấp. “Trọng Dương là người đàn ông rất có tham vọng. Cậu ấy cần một người vợ không chỉ xinh đẹp mà còn phải biết giữ lửa trong gia đình. Cậu ấy đã lớn tuổi rồi, chuyện con cái…”
Gia Ninh hiểu ý bà. Áp lực về việc sinh con. Cô cúi đầu. “Con biết thưa mẹ. Chúng con cũng đang cố gắng.”
Khi bước ra khỏi cổng, sự căng thẳng tích tụ suốt buổi tối cuối cùng cũng được giải tỏa. Vừa ngồi vào xe, Gia Ninh lập tức rút tay ra khỏi tay Trọng Dương, hất nhẹ.
“Anh diễn giỏi lắm, Tổng giám đốc Lục,” cô nói đầy châm biếm.
Trọng Dương không tức giận. Anh ta chỉ bật cười khàn khàn và mê hoặc. “Cô cũng không tệ, Thẩm Gia Ninh. ‘Phòng ngủ hơi lạnh khi thiếu hơi anh’… câu đó rất gợi tình. Cô học ở đâu ra vậy?”
“Tôi chỉ đang làm theo yêu cầu của hợp đồng thôi,” cô đáp lạnh lùng.
Anh ta lại tiến gần đến cô, ánh mắt nhuốm lửa trong bóng tối của xe. “Làm tốt lắm. Phần thưởng của cô là… tối nay cô sẽ được chọn tư thế ngủ. Nhưng đừng mong tôi buông cô ra.”
Trọng Dương đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve xương quai xanh lộ ra dưới chiếc váy dạ hội của cô. “Hay cô nghĩ… chúng ta nên biến màn kịch cuồng nhiệt ở Lục gia thành sự thật? Nó sẽ giúp chúng ta trả lời hoàn hảo câu hỏi của mẹ tôi về con cái.”
Hơi thở của Gia Ninh lại dồn dập. Cô biết Trọng Dương đang khiêu khích cô, dùng sự gợi cảm để kiểm soát. Nhưng cô cũng nhận ra, cô không hề hoàn toàn ghét bỏ sự gần gũi nguy hiểm này. Ngọn lửa đêm qua vẫn còn âm ỉ.
“Đừng mong đợi điều đó, Tổng giám đốc Lục,” cô thì thầm. “Tôi không phải là món đồ chơi. Điều khoản đó chỉ thực hiện khi cần thiết.”
“Ồ, nó luôn cần thiết, vợ à,” anh ta thì thầm, cúi xuống gần hơn. “Vì từ giờ, sự hấp dẫn của chúng ta chính là vỏ bọc tốt nhất.”