Chiếc Maybach dừng lại trước biệt thự, và sự im lặng trong xe gần như có thể nghe thấy. Màn kịch tại Lục gia đã thành công rực rỡ, nhưng nó cũng làm cạn kiệt năng lượng của Thẩm Gia Ninh và thổi bùng ngọn lửa căng thẳng tình dục chưa được giải tỏa giữa hai người.
Vừa bước vào phòng ngủ, Gia Ninh lập tức đi thẳng về phía phòng tắm, cô muốn rửa sạch mùi hương nước hoa và sự giả tạo của buổi tối.
“Chờ đã, Gia Ninh,” giọng Lục Trọng Dương vang lên từ phía sau.
Cô dừng lại, không quay đầu. “Tôi cần tắm.”
“Tối nay có một cuộc họp qua video với đối tác ở nước ngoài,” anh ta nói, giọng điệu lại trở nên lạnh lùng và chuyên nghiệp. “Họ muốn biết thêm về việc chuyển giao tài sản và sự vững chắc của cuộc hôn nhân. Tôi cần cô ở đây.”
Gia Ninh quay lại, nhìn anh ta với ánh mắt thách thức. Trọng Dương đã tháo cà vạt, áo sơ mi mở hai cúc trên cùng, lộ ra xương quai xanh nam tính và một phần cơ ngực. Anh ta dựa vào khung cửa, quyền lực và sự chiếm hữu tỏa ra từ từng cử động.
“Tôi là vợ anh, không phải búp bê trưng bày cho những cuộc họp làm ăn,” cô đáp.
“Cô là vợ hợp đồng của tôi,” anh ta nhấn mạnh, tiến lại gần cô. “Và tôi đã trả một cái giá đắt để có được cô ở đây, Thẩm Gia Ninh. Nhiệm vụ của cô là thuyết phục bất cứ ai nhìn vào, rằng cô thuộc về tôi một cách tuyệt đối, về mọi mặt.”
Anh ta đưa tay lên, ngón tay lạnh lẽo chạm vào đường viền chiếc váy cô đang mặc, lướt nhẹ dọc theo dây áo. “Họ đang nghi ngờ điều khoản ‘thực hiện nghĩa vụ hôn nhân’. Họ cần một bằng chứng.”
Gia Ninh cảm thấy hơi thở mình nóng ran. “Bằng chứng gì? Anh muốn tôi ngồi bên cạnh, giả vờ như chúng ta vừa kết thúc một buổi tối lãng mạn à?”
Trọng Dương nở một nụ cười tàn nhẫn, mang theo sự khiêu khích mãnh liệt. “Không. Lãng mạn là thứ tôi không có. Tôi cần sự chiếm đoạt trần trụi hơn thế.”
Anh ta bật máy tính xách tay, đặt nó lên bàn làm việc. Màn hình sáng lên, sẵn sàng cho cuộc gọi.
“Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc họp trong năm phút,” anh ta nói, giọng anh ta mang tính ra lệnh. “Cô sẽ ngồi lên đùi tôi, Gia Ninh. Mặc kệ cô đang mặc gì, cô phải tạo cảm giác như vừa bị kéo khỏi giường, hơi thở hổn hển, tóc rối, và trên môi cô phải có dấu vết của tôi.”
Gia Ninh giận dữ. “Anh điên rồi! Anh muốn tôi làm điều đó trước mặt đối tác kinh doanh?”
“Đúng thế,” anh ta nói, tiến thẳng đến chỗ cô. “Họ muốn sự thật. Và sự thật là, tôi đang quá khao khát cô, đến mức không thể kiềm chế được dù chỉ một giây phút. Điều đó sẽ xóa tan mọi nghi ngờ về mối quan hệ của chúng ta và làm họ tin tưởng vào sự liên kết không thể tách rời này.”
Anh ta túm lấy cổ tay cô, kéo mạnh. Gia Ninh chống cự, nhưng sức lực của anh ta quá lớn. Cô bị đẩy về phía bức tường.
“Thả tôi ra, Trọng Dương!”
“Bắt đầu từ bây giờ, cô không có quyền lựa chọn,” anh ta gằn giọng, đôi mắt đen hằn lên những tia khát khao và quyền lực không thể che giấu. Anh ta đẩy cô dựa mạnh vào tường.
Lục Trọng Dương không nói thêm lời nào, anh ta cúi xuống và chôn vùi Gia Ninh trong một nụ hôn mãnh liệt và táo bạo hơn lần trước. Lần này, anh ta không chỉ thử thách mà là đòi hỏi. Anh ta siết chặt eo cô, ép cơ thể mềm mại của cô sát vào cơ thể săn chắc, nóng bỏng của anh ta, khiến cô không thể thở.
Nụ hôn này không phải là giả tạo hay diễn kịch; nó là sự giải tỏa bùng nổ cho mọi căng thẳng mà họ đã tích tụ. Bàn tay Trọng Dương thô bạo lướt xuống lưng cô, rồi luồn vào dưới lớp áo, vuốt ve làn da trần.
Gia Ninh chống cự trong giây lát, nhưng cơ thể cô phản bội lý trí. Sự cuồng nhiệt và sức nóng của anh ta áp đảo mọi giác quan. Cô cảm thấy khí quản bị nghẹt, nhưng đầu lưỡi anh ta lại cuốn lấy cô, kích thích một cách tàn nhẫn và hoàn toàn.
Khi cuộc gọi video bắt đầu đổ chuông trên máy tính, Trọng Dương mới buông cô ra.
Gia Ninh thở hổn hển, môi cô sưng đỏ, tóc tai rối tung, chiếc váy bị xộc xệch, và ánh mắt cô ngập tràn sự choáng váng cùng tức giận. Anh ta đã thành công trong việc tạo ra một vẻ ngoài của sự âu yếm nồng nhiệt vừa bị gián đoạn.
Trọng Dương nắm lấy eo cô, kéo cô ngồi lên đùi anh ta khi anh ta ngồi xuống ghế. Anh ta giữ cô chặt đến mức cô không thể nhúc nhích.
“Xin lỗi, các vị,” Trọng Dương nói, giọng anh ta điềm tĩnh một cách đáng kinh ngạc, hoàn toàn trái ngược với hành động hoang dại vừa rồi. Anh ta đặt một tay lên đùi Gia Ninh, siết nhẹ, một hành động đầy thân mật và chiếm hữu trước camera. “Vợ tôi có vẻ không muốn rời xa tôi chút nào.”
Gia Ninh tức giận đến mức mặt đỏ bừng, nhưng cô buộc phải mỉm cười, một nụ cười gượng gạo và mê hoặc chết người. Cô tựa đầu vào vai anh ta, một cử chỉ hoàn toàn giả tạo nhưng trông như thể cô đang say mê anh ta đến mức không thể rời. Dưới máy quay, họ trông giống như một cặp đôi mới cưới đang cuồng nhiệt không thể tách rời.
Trọng Dương bắt đầu nói về các điều khoản kinh doanh, trong khi Gia Ninh bị buộc phải ngồi trên đùi anh ta. Dù anh ta đang nói chuyện nghiêm túc, nhưng bàn tay anh ta vẫn không ngừng vuốt ve dọc theo eo và hông cô, cử chỉ này chỉ có cô mới cảm nhận được.
Sự gần gũi thể xác cực độ đó, cùng với sự lạnh lùng chuyên nghiệp trong lời nói của anh ta, tạo nên một sự tương phản mâu thuẫn và kích thích đáng sợ. Gia Ninh biết, anh ta đang dùng sự khiêu khích này không chỉ để thuyết phục đối tác, mà còn để khẳng định quyền lực tuyệt đối của anh ta lên cô.
Cuộc họp kết thúc. Trọng Dương nhẹ nhàng gỡ tai nghe ra.
“Cô làm tốt lắm,” anh ta nói, giọng anh ta chỉ là một lời khen hời hợt cho một người cộng tác.
Gia Ninh đứng bật dậy, đẩy anh ta ra. Cô lùi lại một bước, toàn thân run rẩy, không biết là vì tức giận hay vì kích thích. “Đó là một sự xâm phạm, Trọng Dương. Tôi sẽ không làm điều đó nữa.”
Trọng Dương đứng dậy, chậm rãi tiến về phía cô, khuôn mặt anh ta lại trở nên lạnh lùng và nguy hiểm.
“Điều khoản về thực hiện nghĩa vụ hôn nhân, Gia Ninh,” anh ta nhắc nhở. “Cô đã ký. Và tối nay, đây là điều tôi cần để đảm bảo tính mạng công ty của cô. Giờ thì, đừng lãng phí thời gian nữa.”
Anh ta ôm cô một cách thô bạo và nhanh chóng, nhấc bổng cô lên, không chờ đợi sự đồng ý hay phản kháng. “Phần còn lại của nghĩa vụ, chúng ta sẽ thực hiện trên giường.”
Gia Ninh biết, đêm nay, cô không thể thoát khỏi. Đó là cái giá của sự tự do mà cô đã chấp nhận. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự đau đớn và kích thích của sự đầu hàng bắt buộc.